BA LẦN VẬN MỆNH VÀ TÌNH THƯƠNG CỦA BÁC HỒ
Tác giả: Phạm Thị Phương Anh
Đối với cô gái trẻ Hồ Thị Thu, ba lần vinh dự được gặp Chủ tịch Hồ Chí Minh từ miền Nam ra miền Bắc học tập là những khoảnh khắc không thể nào quên. Lần đầu tiên gặp Bác, khi được hỏi đã biết chữ chưa, Thu xúc động đến nghẹn ngào mới cất được lời: gia đình nghèo, ba má mất sớm, nhà đông em nên chưa một lần được đến trường. Ngước mắt lên, cô thấy Bác lặng lẽ rơi hai hàng nước mắt vì thương xót cho hoàn cảnh của tuổi trẻ miền Nam.
Ở lần gặp thứ hai, khi Bác hỏi về tinh thần chiến đấu của đồng bào miền Nam, Thu nghẹn ngào trả lời rằng đồng bào không sợ gian khổ, không sợ hy sinh, chỉ sợ bị mù hai mắt để rồi mai này nước nhà thống nhất lại không thể tận mắt nhìn thấy Bác. Lời chia sẻ chân thành ấy một lần nữa khiến đôi mắt Bác rưng rưng. Trong bữa cơm thân mật hôm đó, Bác cẩn thận gắp từng thức ăn cho cô. Đến lần thứ ba gặp Bác ở hội trường Ba Đình, Bác ân cần hỏi cô ăn được mấy bát cơm, dặn phải ăn nhiều cho khỏe, tích cực học tập văn hóa, chính trị và luôn đoàn kết, yêu thương đồng đội.
Không chỉ dừng lại ở những cuộc gặp trực tiếp, khi biết tin Thu phải nhập viện vì bệnh cũ tái phát, Bác đã bận trăm công ngàn việc vẫn gửi điện thăm hỏi. Tình yêu thương bao la và sự quan tâm bền bỉ ấy đã trở thành động lực theo suốt cuộc đời cô gái trẻ.



