Ba lần viết đơn xin ra trận
Năm 1953, chàng trai 17 tuổi Lê Thế Duệ tha thiết được tham gia lực lượng Thanh niên xung phong phục vụ Chiến dịch Điện Biên Phủ. Vì quá gầy, ông bị từ chối hai lần. Không nản chí, ông quyết tâm rèn luyện, viết đơn lần thứ ba và cuối cùng được chấp nhận. Qua lời kể của chính ông, câu chuyện thể hiện khát vọng cống hiến, tinh thần yêu nước và ý chí vượt khó của thế hệ thanh niên Việt Nam trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp.
Năm 1953, khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào giai đoạn quyết liệt, chàng thanh niên Lê Thế Duệ mới tròn 17 tuổi đã nuôi trong mình một khát vọng mãnh liệt: được góp sức cho Tổ quốc bằng cách gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong phục vụ Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Thời điểm ấy, phong trào thanh niên tình nguyện lên đường phục vụ kháng chiến diễn ra sôi nổi khắp các địa phương. Chứng kiến bạn bè cùng trang lứa hăng hái khoác ba lô lên đường, Lê Thế Duệ càng nung nấu quyết tâm được đứng trong hàng ngũ Thanh niên xung phong. Thế nhưng, do thân hình quá gầy yếu, ông không đủ tiêu chuẩn sức khỏe và bị hội đồng tuyển chọn từ chối ngay từ lần đăng ký đầu tiên.
Không chấp nhận bỏ cuộc, ông tự nhủ phải rèn luyện để đủ điều kiện phục vụ đất nước. Hằng ngày, ngoài việc lao động sản xuất cùng gia đình, ông tích cực tập thể dục, ăn uống điều độ và cố gắng cải thiện sức khỏe. Sau một thời gian, ông tiếp tục viết đơn tình nguyện lần thứ hai với hy vọng sẽ được chấp nhận. Nhưng kết quả vẫn không thay đổi, ông tiếp tục bị từ chối vì thể trạng chưa đáp ứng yêu cầu.
Hai lần thất bại không làm chàng trai trẻ nản lòng. Trái lại, càng bị từ chối, ý chí cống hiến trong ông càng trở nên mãnh liệt. Ông tiếp tục kiên trì rèn luyện, quyết tâm chứng minh rằng lòng yêu nước không thể bị ngăn cản bởi vóc dáng nhỏ bé. Khi cảm thấy sức khỏe đã tiến bộ hơn, ông mạnh dạn viết lá đơn tình nguyện lần thứ ba.
Lần này, sự kiên trì và quyết tâm của Lê Thế Duệ đã được ghi nhận. Ông chính thức được tuyển vào lực lượng Thanh niên xung phong phục vụ Chiến dịch Điện Biên Phủ. Đó là niềm vui lớn lao đối với chàng trai trẻ, bởi từ đây ông có cơ hội trực tiếp góp sức vào cuộc kháng chiến của dân tộc.
Trong thời gian phục vụ chiến dịch, ông cùng đồng đội đảm nhận nhiều nhiệm vụ nặng nhọc như vận chuyển lương thực, đạn dược, mở đường, sửa chữa cầu cống và bảo đảm giao thông thông suốt cho các đơn vị chiến đấu. Công việc diễn ra trong điều kiện vô cùng gian khổ, thường xuyên đối mặt với bom đạn, mưa rừng và thiếu thốn lương thực. Dù vậy, tuổi trẻ và lòng yêu nước đã giúp họ vượt qua mọi khó khăn.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại quãng thời gian ấy, cựu Thanh niên xung phong Lê Thế Duệ vẫn xúc động kể về ba lần viết đơn tình nguyện của mình. Ông cho rằng, điều quý giá nhất của thế hệ thanh niên thời chiến không phải là sức khỏe hay điều kiện vật chất, mà chính là lòng yêu nước, tinh thần dám cống hiến và ý chí không bao giờ lùi bước trước khó khăn.



