BA LẦN XUNG PHONG
Tiếng súng vừa vang lên, trận đánh tại điểm cao Xuân Sán lập tức bước vào giai đoạn ác liệt.
Theo lời kể của ông Nguyễn Văn Nhuận, sau khi hỏa lực của đơn vị đồng loạt khai hỏa, các mũi tiến công nhanh chóng triển khai đội hình để đánh chiếm mục tiêu. Ai cũng hiểu rằng phải tận dụng từng phút đầu tiên của trận đánh, bởi nếu để đối phương kịp củng cố đội hình thì việc tiến công sẽ càng khó khăn hơn.
Là Trung đội trưởng Trung đội hỏa lực của Đại đội 9, ông vừa trực tiếp chiến đấu, vừa chỉ huy anh em bám sát đội hình tiến công.
Những loạt đạn từ hai phía liên tục cắt ngang sườn đồi.
Khói súng phủ kín cả khu vực.
Tiếng hô xung phong xen lẫn tiếng pháo nổ dồn dập.
Ông kể rằng, ngay trong đợt tiến công đầu tiên, đơn vị đã gặp phải sự chống trả quyết liệt của đối phương. Hệ thống công sự được xây dựng kiên cố, kết hợp với hỏa lực mạnh từ các vị trí trên cao khiến việc cơ động của bộ đội gặp rất nhiều khó khăn.
Đất đá bị cày xới.
Cây rừng đổ gãy.
Đạn từ các khẩu súng 23 ly và 12,7 mm quét liên tục vào đội hình tiến công.
Nhưng những người lính vẫn không dừng lại.
Đợt xung phong thứ nhất chưa đạt được mục tiêu.
Đơn vị nhanh chóng củng cố đội hình.
Điều chỉnh hướng tiến công.
Tiếp tục tiến lên.
Ông nhớ rất rõ hình ảnh những người đồng đội vừa chạy, vừa lợi dụng từng mô đất, từng gốc cây để áp sát công sự địch. Mỗi mét đất giành được đều phải đánh đổi bằng mồ hôi, bằng lòng dũng cảm và cả máu của người lính.
Thế nhưng, khi quân ta vừa áp sát, hỏa lực đối phương lại bùng lên dữ dội hơn.
Theo lời ông kể, quân Pol Pot không chỉ dựa vào hệ thống phòng ngự có sẵn mà còn nhanh chóng đưa lực lượng tăng viện đến chi viện cho cứ điểm. Quân số của chúng ngày càng đông, hỏa lực ngày càng mạnh, khiến sức ép đối với đơn vị của ông tăng lên từng phút.
Không chấp nhận dừng bước.
Đơn vị tiếp tục tổ chức đợt xung phong thứ hai.
Tiếng hô vang lên giữa khói lửa.
Những người lính lại lao về phía trước.
Hỏa lực của ta tiếp tục chi viện.
Bộ binh bám sát từng công sự.
Cuộc chiến diễn ra quyết liệt trên từng khoảng đất hẹp.
Nhưng đối phương vẫn chống trả rất quyết liệt.
Lực lượng tăng viện của chúng tiếp tục đổ đến.
Hỏa lực từ nhiều hướng cùng lúc bắn vào đội hình tiến công.
Ông kể rằng, nhiều đồng đội đã ngã xuống ngay trên đường xung phong.
Có người vừa rời vị trí đã trúng đạn.
Có người bị thương nhưng vẫn cố bám đội hình.
Không ai chịu lùi.
Không ai bỏ vị trí chiến đấu.
Sau khi tổ chức lại lực lượng, đơn vị quyết định thực hiện đợt xung phong lần thứ ba.
Đó là nỗ lực cuối cùng với quyết tâm giành bằng được mục tiêu.
Những người lính một lần nữa vượt lên giữa mưa đạn.
Tiếng súng.
Tiếng pháo.
Tiếng hô xung phong.
Hòa vào nhau giữa khói lửa chiến trường.
Nhưng lần này, sự chênh lệch về hỏa lực và quân số đã bộc lộ rõ. Đối phương được tăng cường lực lượng rất nhanh, trong khi đơn vị của ông liên tục chịu thương vong ngay từ những phút đầu.
Theo lời ông Nguyễn Văn Nhuận, cả ba lần xung phong đều không thể mở được cửa đột phá như kế hoạch ban đầu.
Đó là điều khiến ông day dứt mỗi khi nhớ lại.
Không phải vì những người lính thiếu dũng cảm.
Mà bởi đối phương đã chuẩn bị hệ thống phòng ngự rất kiên cố, đồng thời liên tục đưa quân tăng viện đến chiến trường.
Sau này nhìn lại, ông cho rằng mỗi đợt xung phong đều thể hiện tinh thần chiến đấu kiên cường của cán bộ, chiến sĩ Đại đội 9. Dù biết phía trước là làn đạn dày đặc, họ vẫn sẵn sàng tiến lên vì nhiệm vụ, vì đồng đội và vì danh dự của người lính Quân đội nhân dân Việt Nam.
Nhưng chiến tranh luôn rất nghiệt ngã.
Sau ba lần xung phong không thành công, tổn thất của đơn vị ngày càng lớn.
Những người còn đứng vững trên trận địa bắt đầu nhận ra rằng trận đánh đã bước sang thời khắc khốc liệt nhất.
Chỉ trong khoảng hai giờ chiến đấu, một đại đội với 56 cán bộ, chiến sĩ trực tiếp cầm súng đã phải chịu sự hy sinh và thương vong vô cùng nặng nề.
Đó là mất mát mà suốt cuộc đời ông Nguyễn Văn Nhuận không bao giờ có thể quên.



