Bà Lê Hồng Quân
Hồng Quân được tổ chức cách mạng giao nhiệm vụ xây dựng lực lượng võ trang biệt động nữ Sài Gòn - Gia Định và trở thành nỗi khiếp sợ của Ngụy quyền Sài Gòn…
Năm 1967, để tăng cường cho chiến trường Sài Gòn - Gia Định, sau khi bắt được liên lạc với cấp trên, cô được lệnh xây dựng lực lượng võ trang biệt động nữ Sài Gòn - Gia Định. Dưới sự chỉ huy của Hồng Quân, đơn vị biệt động nữ (tiền thân của Tiểu đoàn Biệt động Lê Thị Riêng) dưới sự chỉ huy của cô Hồng Quân đã tham gia đánh 10 trận, diệt 68 tên Mỹ, ngụy.
Trong đó tiếng vang nhất là trận đánh vào khu Quang Trung (trường huấn luyện sĩ quan của quân đội Sài Gòn). Với lối đánh xuất quỷ nhập thần và được quần chúng đùm bọc, tiểu đoàn biệt động nữ trở thành nỗi khiếp đảm của giặc. Bà Hồng Quân nhớ lại, gần Tết Mậu Thân năm 1968, đơn vị được lệnh tham gia tuyên truyền và phối hợp với các LLVT tiêu diệt, giành chính quyền trong Sài Gòn - Gia Định.
Thực hiện chủ trương, một khuya khi đang trở về sau khi diễn thuyết công khai ở địa bàn chợ Cầu Muối, thì Hồng Quân bị địch bắt do đi vào giờ giới nghiêm. Chúng chở Hồng Quân trên một chiếc xe Jeep với 3 tên lính: 1 Mỹ và 2 ngụy đến một điểm chốt gác. "Chết! Chúng đã nghi ngờ, phải tìm cách thoát thân hoặc tử thủ với quân thù".
Khi chiếc xe dừng lại, và bọn giặc chốt gác đang đến gần, lợi dụng địch lơ là, Hồng Quân giật 2 trái lựu đạn của tên lính ngụy ngồi cạnh phía dưới đang đứng dậy để bước xuống xe ném về phía bọn chốt gác đang tiến đến một quả. Một tiếng nổ vang trời. Bọn địch hoảng loạn nằm xuống. Lúc đó, tên Mỹ ngồi cạnh lái xe trước mặt đứng dậy định rút súng. Nhanh như cắt, một tay Hồng Quân tóm tay hắn, tay kia cầm trái lựu đạn còn lại đập vào gáy và đầu. Tên lính choáng váng làm rơi súng.
Chụp khẩu súng, Hồng Quân ném về phía bọn lính đang chạy về xe Jeep khiến chúng tưởng lựu đạn nên nằm bẹp xuống. Hồng Quân lao từ xe xuống đường bỏ chạy về phía ngõ nhỏ. Trong lúc chạy, cô giật kíp quả lựu đạn còn lại ném vào chiếc xe Jeep. Tiếng nổ vang lên, chiếc xe Jeep bốc cháy. "Cũng lúc đó, tôi choáng váng, mắt cay xè, bò dậy lao vào ngõ nhỏ.
Tiếng đạn rít vèo vèo, bắp chân trái của tôi nhói đau làm tôi loạng choạng. Rất may, tôi gặp được một bà má. Má dìu tôi hòa vào dòng người tản cư và đến cơ sở an toàn số 241/43 (chợ Thái Bình) nhà cô Tô Thị Mau và chú Nguyễn Văn Nhau. Ở đó, tôi được gia đình giúp mổ lấy đạn và giữ ở lại cho đến cuối tháng 2" - bà Hồng Quân nhớ lại.
Đến tháng 5-1968, trong trận đánh nội thành Sài Gòn, Hồng Quân bị địch bắn gãy tay trái. Nén đau, Hồng Quân cầm dao găm tự mình cắt lìa đoạn tay ra khỏi cơ thể, tiếp tục tử thủ với quân thù...
(Báo Công an nhân dân)



