Người có công giúp đỡ cách mạng

Bà Lê Thị Bảy - Chiếc rương gỗ của ba thế hệ cách mạng

Gia đình bà Lê Thị Bảy là một gia đình có công với cách mạng tiêu biểu ở miền Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Cha của bà là cán bộ hoạt động bí mật, mẹ làm giao liên, hai người anh tham gia lực lượng vũ trang. Ngôi nhà nhỏ của gia đình từng là nơi nuôi giấu cán bộ, cất giữ tài liệu cách mạng và nhiều lần bị địch khám xét. Sau ngày thống nhất, chiếc rương gỗ cũ trong nhà vẫn được gia đình gìn giữ như một chứng tích thiêng liêng của những năm tháng hoa lửa.

TP. Hồ Chí Minh26/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong góc nhà của bà Lê Thị Bảy có một chiếc rương gỗ đã ngả màu thời gian.

Nhìn bề ngoài, đó chỉ là một chiếc rương cũ kỹ, không có gì đặc biệt.

Nhưng đối với gia đình bà, đó là báu vật.

Bởi trong những năm kháng chiến, chiếc rương ấy từng cất giữ tài liệu, truyền đơn và những lá thư bí mật của cách mạng.

Bà Bảy kể rằng, khi còn nhỏ, bà thường thấy cha mình đi làm đồng từ sáng sớm, nhưng đêm xuống lại có những người khách lạ ghé thăm.

Mỗi lần như vậy, mẹ bà lại khẽ nói:

– Các con đi ngủ sớm đi.

Đợi lũ trẻ ngủ, cha mẹ bà mới lặng lẽ mở chiếc rương gỗ, lấy tài liệu giao cho cán bộ.

Có đêm, tiếng chó sủa dồn dập.

Tin báo địch đang càn vào xóm.

Cha bà lập tức đem tài liệu cất vào đáy chiếc rương, phủ lên trên vài bộ quần áo cũ.

Chưa đầy mười phút sau, lính đã ập vào nhà.

Chúng lục tung từng góc bếp, từng buồng ngủ.

Một tên lính chỉ tay vào chiếc rương:

– Mở ra!

Mẹ bà run run bước đến.

Chiếc nắp rương từ từ mở ra.

Bên trong chỉ có quần áo cũ và vài chiếc khăn đã sờn.

Không phát hiện điều gì, toán lính bỏ đi.

Cả gia đình thở phào.

Nhưng cha bà biết rằng, cuộc đấu tranh phía trước còn rất dài.

Những năm sau đó, hai người anh của bà lần lượt lên đường tham gia kháng chiến.

Người anh cả hy sinh trong một trận chiến ở miền Đông Nam Bộ.

Người anh thứ hai trở về với những vết thương còn hằn trên cơ thể.

Tin báo tử đến vào một buổi chiều mưa.

Mẹ bà ôm tấm giấy báo tử, lặng người rất lâu.

Đêm ấy, chiếc rương gỗ lại được mở ra.

Cha bà cẩn thận đặt tờ giấy báo tử của người con vào trong.

Ông nói khẽ:

– Đây là sự hy sinh vì đất nước. Gia đình mình phải sống sao cho xứng đáng.

Ngày đất nước thống nhất, chiếc rương không còn cất giữ tài liệu bí mật nữa.

Thay vào đó là những kỷ vật chiến tranh: chiếc khăn rằn của người anh đã hy sinh, vài bức thư cũ và tấm giấy khen gia đình có công với cách mạng.

Nhiều năm sau, mỗi lần mở chiếc rương, bà Lê Thị Bảy lại nhớ về những ngày tháng không thể nào quên.

Bà thường nói với con cháu:

– Gia đình mình không giàu có, nhưng giàu truyền thống yêu nước. Những gì ông bà, cha anh đã hy sinh là để các con hôm nay được sống trong hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bà Lê Thị Bảy - Chiếc rương gỗ của ba thế hệ cách mạng | Câu chuyện thời hoa lửa