Bài viết

bà Lê Thị Dừa (người mà gia đình tôi vẫn thân thương gọi là bà Mười)

bà Lê Thị Dừa (người mà gia đình tôi vẫn thân thương gọi là bà Mười).

Tây Ninh02/05/2026Chi đoàn Sở Tư pháp (Đoàn Khối cơ quan và doanh nghiệp tỉnh Tây Ninh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi còn nhớ nhà thơ Tố Hữu đã viết rằng:

“Ôi Tổ quốc ta yêu như máu thịt

Như mẹ cha ta, như vợ như chồng

Ôi Tổ quốc, nếu cần, ta chết

Cho mỗi ngôi nhà, ngọn núi, con sông …”

Nhắc đến những người lính, có thể thấy họ là biểu tượng cao đẹp của lòng yêu nước và

sự dũng cảm. Các anh đã sẵn sàng đánh đổi tuổi trẻ, hạnh phúc cá nhân, thậm chí cả tính

mạng để bảo vệ độc lập dân tộc. Sự hy sinh to lớn ấy không chỉ mang lại tự do cho hôm

nay mà còn nhắc nhở thế hệ chúng ta rằng: phải biết trân trọng và gìn giữ hòa bình.

Nghĩ về các chú, các anh, ta càng thêm biết ơn, thêm tự hào. Và tôi cũng thế, một buổi

chiều thu dịu nhẹ, ánh nắng vàng trải dài trên con đường quê yên ả, hai bên đường là

hàng cau thẳng tắp, khẽ đung đưa trong làn gió mát. Trên con đường quen thuộc ấy, tôi

bước đi với niềm xúc động khó tả. Hôm nay, tôi trở về thăm quê nội sau bao ngày xa

cách.

Điểm đến tiếp theo (sau nhà nội) của tôi là căn nhà nhỏ của bà Lê Thị Dừa (người mà

gia đình tôi vẫn thân thương gọi là bà Mười). Bà là vợ của ông Huỳnh Văn Đảnh, em ruột

của bà nội tôi, nên từ lâu đã gắn bó như ruột thịt. Ngôi nhà của bà nằm nép mình dưới

hàng cây xanh, bình dị mà ấm áp. Khi bước vào sân, tôi cảm nhận rõ sự quen thuộc của

những lần ghé thăm thuở nhỏ. Bà đón tôi bằng nụ cười hiền hậu, ánh mắt đầy yêu

thương. Những câu hỏi han giản dị khiến tôi thấy ấm lòng sau quãng thời gian xa cách.

Khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra tình thân gia đình luôn là điều quý giá nhất.

Tôi bước vào nhà, lặng lẽ thắp một nén hương lên bàn thờ ông Mười (là anh hùng

Huỳnh Văn Đảnh), lòng chợt dâng niềm xúc động. Khói hương nghi ngút như nối liền

quá khứ với hiện tại, gợi nhắc về những năm tháng đã xa. Sau đó, tôi ngồi xuống bên bà,

lắng nghe từng câu chuyện bà kể. Giọng bà chậm rãi nhưng chất chứa bao ký ức về một

thời oanh liệt của ông. Những trận chiến gian khổ, những lần đối mặt hiểm nguy được bà

nhắc lại bằng tất cả niềm tự hào xen lẫn xót xa. Mỗi lời kể làm tôi như hình dung rõ hơn

về con người kiên cường đã hy sinh vì quê hương. Trong khoảnh khắc ấy, lòng tôi dâng

lên niềm biết ơn sâu sắc đối với ông.

Tôi nhớ như in lời bà:

Năm ấy, giặc về cánh đồng Triêm Đức lập “bót”, ông Mười con cùng một số chiến

sĩ bộ đội du kích trong vùng đã bàn bạc với tổ chức lên kế hoạch đánh bao vây một đồn

(bót) của địch. Trong hoàn cảnh khó khăn, thiếu thốn vũ khí và phải đối mặt với sự chống

trả quyết liệt từ bên trong đồn, các chiến sĩ vẫn kiên trì, mưu trí và dũng cảm.

Các anh đã sử dụng chiến thuật vây hãm, cắt đứt tiếp tế và gây sức ép tâm lý để

làm suy yếu quân địch. Trận chiến kéo dài căng thẳng, thể hiện rõ tinh thần đoàn kết, ý

chí chiến đấu và lòng quyết tâm giành thắng lợi.

Cuối cùng, nhờ sự phối hợp chặt chẽ và tinh thần chiến đấu kiên cường mà lực

lượng cách mạng đã làm chủ tình thế, buộc địch phải đầu hàng.

Thế rồi, ổng cũng lên đường theo tiếng gọi của quê hương, một chiều mưa gió tầm

tã bà nhận được tin tức báo về là ông Mười con đã hy sinh trong một trận đánh. Lòng bà

như quặng thắt, uất nghẹn.

Qua câu chuyện bà Mười kể, tôi càng thấm thía hơn về lòng biết ơn đối với những anh

hùng đã hy sinh vì Tổ quốc. Những ký ức về một thời bom đạn gian khổ hiện lên chân

thực, giúp tôi hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có.

Mỗi câu chuyện là một minh chứng cho sự mất mát, hy sinh thầm lặng của biết bao

con người. Tôi cảm nhận rõ giá trị của cuộc sống ấm no, hạnh phúc mà thế hệ trước đã

đánh đổi bằng xương máu. Đó không chỉ là niềm tự hào mà còn là trách nhiệm của thế hệ

trẻ hôm nay.

Chúng ta hôm nay, cần biết trân trọng lịch sử và gìn giữ những giá trị văn hóa truyền

thống. Đồng thời phải sống có lý tưởng, có trách nhiệm với bản thân và xã hội. Những

tấm gương anh hùng là bài học lớn về lòng dũng cảm và tinh thần yêu nước. Tôi hiểu

rằng sự hy sinh ấy không bao giờ được phép lãng quên.

Mỗi người trẻ chúng ta cần cố gắng học tập và rèn luyện để góp phần xây dựng đất

nước. Biết ơn quá khứ chính là cách để hướng tới tương lai tốt đẹp hơn. Và tôi tự nhủ sẽ

luôn ghi nhớ công lao của những người đã ngã xuống vì hòa bình hôm nay.

Họ và tên: Lê Minh Trường

Đoàn viên Chi đoàn Sở Tư pháp

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn