Cựu chiến binh

Bà Lê Thị Lừng kể chuyện

Thanh Hóa16/12/2025Lê Quỳnh (Đoàn phường Đông Quang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thưa bác Lừng, bác có thể giới thiệu đôi nét về mình trước khi tham gia chiến trường không ạ?

Bác Lê Thị Lừng:
Tôi sinh năm 1950, quê ở Phố Chiếu Thượng. Nhà làm nông, đông anh em. Hồi đó chiến tranh ác liệt lắm, thanh niên trong làng đến tuổi là xác định đi. Tôi tròn 18 thì đăng ký tham gia thanh niên xung phong.

PV:
Khi quyết định lên đường, cảm xúc của bác lúc đó thế nào?

Bác Lê Thị Lừng:
Thú thật là vừa háo hức vừa sợ. Hào hứng vì nghĩ mình được góp sức cho đất nước, nhưng cũng lo vì là con gái, chưa đi đâu xa bao giờ. Ngày đi, tôi giấu mẹ đến phút cuối. Mẹ không khóc, chỉ đưa cho tôi cái khăn và dặn: “Sống thì phải về.” Tôi nhớ mãi.

PV:
Bác được phân công nhiệm vụ gì ở chiến trường?

Bác Lê Thị Lừng:
Chủ yếu là mở đường, lấp hố bom, tải đạn, tải lương, có khi cáng thương binh. Công việc nặng nhưng ai cũng cố. Bom đạn thì rình rập suốt ngày đêm.

PV:
Kỷ niệm nào trên chiến trường khiến bác không thể quên?

Bác Lê Thị Lừng:
Là một lần đơn vị bị bom đánh ban đêm. Tôi bị sức ép hất xuống suối, ngất đi. Lúc tỉnh dậy máu chảy nhiều, tai ù, tưởng là không sống nổi. Nghĩ đến mẹ ở nhà, nước mắt cứ chảy. May mà đồng đội tìm thấy kịp thời.

PV:
Cuộc sống sinh hoạt lúc đó khó khăn ra sao, thưa bác?

Bác Lê Thị Lừng:
Đói lắm. Có hôm mỗi người chỉ được nắm gạo rang. Sốt rét, vắt rừng là chuyện thường ngày. Quần áo ướt mấy tháng không khô. Nhưng lạ là chẳng ai than. Chỉ động viên nhau: “Cố lên, rồi sẽ thắng.”

PV:
Ngày đất nước hòa bình, bác trở về quê hương với tâm trạng thế nào?

Bác Lê Thị Lừng:
Vui mà buồn. Vui vì còn sống để về, buồn vì nhiều đồng đội đã nằm lại. Về đến Phố Chiếu Thượng, nhìn con đường làng mà tôi đứng lặng rất lâu. Mình già đi nhanh lắm, nhưng hòa bình thì quý vô cùng.

PV:
Cuối cùng, bác muốn nhắn gửi điều gì tới thế hệ trẻ hôm nay?

Bác Lê Thị Lừng:
Tôi chỉ mong các cháu trân trọng hòa bình, sống cho tử tế, có trách nhiệm. Những gì thế hệ chúng tôi trải qua là để các cháu không phải cầm súng nữa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn