Bà Lê Thị Mai – Tuổi mười chín trên tuyến lửa Trường Sơn
Bài viết kể về ký ức của bà Lê Thị Mai, một nữ thanh niên xung phong từng tham gia mở đường, lấp hố bom, dẫn xe qua trọng điểm trên tuyến đường Trường Sơn vào những năm cuối thập niên 1960. Qua câu chuyện ấy, thế hệ trẻ hôm nay thêm hiểu, thêm trân trọng những hy sinh thầm lặng để làm nên hòa bình.
Năm mười chín tuổi, khi nhiều người bạn đồng trang lứa còn gắn bó với mái trường, trang vở và những ước mơ tuổi trẻ, bà Lê Thị Mai đã khoác ba lô lên đường, trở thành một nữ thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn vào những năm cuối thập niên 1960.
Trường Sơn những năm tháng ấy không chỉ có núi rừng bạt ngàn, mà còn có bom đạn, khói lửa và những cung đường bị đánh phá ác liệt. Công việc của bà cùng đồng đội là mở đường, lấp hố bom, ngụy trang, dẫn xe qua các trọng điểm. Ban ngày ẩn mình dưới tán rừng, ban đêm lại ra mặt đường, tranh thủ từng giờ để nối lại mạch giao thông cho tiền tuyến.
Có những đoạn đường vừa được san lấp xong, chỉ sau một trận bom lại trở nên tan hoang. Tiếng máy bay, tiếng bom nổ, đất đá văng lên, hiểm nguy luôn cận kề. Thế nhưng, sau mỗi đợt bom, bà và đồng đội lại tiếp tục cầm cuốc, cầm xẻng bước ra mặt đường. Bởi với họ, con đường thông suốt không chỉ để xe đi qua, mà còn chở theo vũ khí, lương thực và niềm tin hướng về miền Nam ruột thịt.
Trong những năm tháng ấy, bà Lê Thị Mai từng chứng kiến đồng đội ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Có người vừa mới hôm qua còn cùng nhau hát giữa rừng, hôm sau đã nằm lại bên miệng hố bom. Nỗi đau ấy không dễ gọi thành lời. Nhưng giữa chiến trường, những người còn sống chỉ biết nén nước mắt, tiếp tục nhiệm vụ, bởi phía trước vẫn còn những đoàn xe đang chờ đường thông.
Chiến tranh đi qua, bà trở về với cuộc sống đời thường, nhưng ký ức Trường Sơn vẫn còn ở lại trong bà. Đó là mùi đất ẩm sau mưa rừng, là tiếng bom vọng về trong giấc ngủ, là hình ảnh những người đồng đội đã gửi lại tuổi xuân nơi tuyến lửa. Với bà, những năm tháng ấy là mất mát, nhưng cũng là niềm tự hào vì đã được góp một phần nhỏ bé cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Câu chuyện của bà Lê Thị Mai nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay rằng hòa bình không tự nhiên mà có. Đằng sau những con đường bình yên, những mái trường rộn tiếng nói cười là mồ hôi, máu và tuổi trẻ của biết bao con người thầm lặng. Biết ơn quá khứ không chỉ là nhớ về những hy sinh, mà còn là sống có trách nhiệm hơn trong hiện tại, học tập, rèn luyện và cống hiến để xứng đáng với thế hệ cha anh đi trước.



