Cựu Thanh niên xung phong

Bà LÊ THỊ THI – TUỔI MƯỜI TÁM TRÊN TỌA ĐỘ LỬA 1972

Sinh năm 1954, bà Lê Thị Thi thuộc thế hệ thanh niên "vừa cầm súng, vừa cầm xẻng", dấn thân vào chiến trường khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go và quyết liệt nhất. Ở cái tuổi đẹp nhất đời người, bà đã chọn gửi lại thanh xuân nơi tuyến đầu để giữ vững mạch máu giao thông cho Tổ quốc.

Thanh Hóa10/04/2026Cô giáo Lê Thị Lan Anh (Chi đoàn trường THCS Xuân Thiên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1954, bà Lê Thị Thi thuộc thế hệ thanh niên "vừa cầm súng, vừa cầm xẻng", dấn thân vào chiến trường khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go và quyết liệt nhất. Ở cái tuổi đẹp nhất đời người, bà đã chọn gửi lại thanh xuân nơi tuyến đầu để giữ vững mạch máu giao thông cho Tổ quốc.

Năm 1972, khi tiếng gọi của phong trào "Ba sẵn sàng" vang vọng khắp các miền quê miền Bắc, cô gái trẻ Lê Thị Thi vừa tròn 18 tuổi đã hăng hái viết đơn tình nguyện. Với thế hệ sinh năm 1954 của bà, ra trận không chỉ là trách nhiệm mà còn là niềm tự hào. Rời quê hương với mái tóc thề và đôi bàn tay vốn chỉ quen việc đồng áng, bà đã nhanh chóng thích nghi với khói lửa, bụi đường và những đêm hành quân không nghỉ.

Ký ức về "thời hoa lửa" của bà Thi gắn liền với những tọa độ lửa dọc tuyến đường chiến lược. Nhiệm vụ của bà cùng đồng đội là đảm bảo đường thông, xe vượt qua các trọng điểm đánh phá của máy bay B-52.

Bà kể về những đêm đông giá rét, đôi tay run rẩy vì lạnh nhưng vẫn bám chặt cán xẻng để san lấp hố bom kịp cho đoàn xe vào Nam trước lúc bình minh. Có những lúc bom nổ sát cạnh hầm, đất đá vùi lấp cả lối ra, nhưng khi dứt tiếng máy bay, bà lại cùng chị em rũ bùn đứng dậy, tiếp tục công việc với nụ cười lạc quan. Chính tình đồng chí, sự sẻ chia nắm cơm khô hay tấm áo choàng giữa rừng sâu đã giúp bà vượt qua những năm tháng khốc liệt ấy.

Chiến tranh qua đi, bà Lê Thị Thi trở về đời thường với bản lĩnh được tôi luyện qua lửa đạn. Những vết sẹo thời gian có thể làm bà yếu đi khi trái gió trở trời, nhưng tinh thần của người TNXP năm xưa chưa bao giờ nguội tắt.

Hôm nay, ở tuổi xế chiều, bà vẫn thường kể lại những câu chuyện về một thời oanh liệt cho con cháu nghe. Với bà, đó không chỉ là ký ức, mà là bài học về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và lòng biết ơn đối với những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi đại ngàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn