Cựu chiến binh

bà Lê Thị Việt kể chuyện Hoa Lửa

bà Lê Thị Việt kể chuyện

Thanh Hóa28/01/2026Đoàn phường Đông Quang (Đoàn phường Đông Quang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

ôi là Lê Thị Việt, sinh năm 1950. Kỷ niệm tôi nhớ rõ nhất là một chuyến đi ở chiến trường Trường Sơn, đoạn Quảng Bình – Vĩnh Linh, nơi bom đạn lúc nào cũng rình rập.

Hôm đó tôi cùng mấy chị em nhận nhiệm vụ gánh gạo vào cho đơn vị phía trước trên tuyến Trường Sơn. Chúng tôi đi từ chiều muộn, mỗi người một quang gạo. Đường rừng Trường Sơn dốc, nhiều đá, đi chưa xa đã thấy mỏi vai. Trời âm u, rừng im lặng lạ thường.

Mới đi được một đoạn thì nghe tiếng máy bay. Người đi đầu ra hiệu dừng lại. Chúng tôi bỏ gánh, chạy tản ra tìm hầm cá nhân ven đường. Tôi chui vào một hầm nhỏ, nằm ép sát đất. Chỉ ít phút sau là bom nổ. Đất đá rung lên, rơi xuống vai, xuống tóc. Nằm trong hầm, tôi vừa sợ vừa lo, chỉ nghĩ đến gánh gạo ngoài kia, sợ bom làm cháy mất.

Khi máy bay đi xa, chúng tôi bò lên. Gánh gạo còn nguyên, chỉ dính đất đỏ Trường Sơn. Không ai nói gì, tất cả lại gánh lên vai và tiếp tục đi. Đêm xuống nhanh, rừng tối, chỉ nhìn lưng người trước mà bước. Vai đau, chân mỏi, nhưng ai cũng cố vì biết phía trước đang chờ gạo.

Đến điểm tập kết gần sáng, đặt được gánh xuống, tôi mệt rã rời. Nhưng thấy anh em bộ đội ở Trường Sơn ra nhận gạo, ai cũng mừng, tôi thấy mọi vất vả đều đáng. Giờ nhớ lại, chuyến đi ấy ở Trường Sơn tuy nguy hiểm, nhưng là kỷ niệm tôi không bao giờ quên trong những năm tham gia chiến trường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
bà Lê Thị Việt kể chuyện Hoa Lửa | Câu chuyện thời hoa lửa