Khác

BA LÔ CÓC VÀ NHỮNG KHOẢNG TRỜI THƯƠNG NHỚ

Thanh Hóa17/08/2026Xã Hoằng Phú (Xã Hoằng Phú)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ba lô cóc và những khoảng trời thương nhớ

Trong căn nhà bình yên tại thôn Hảo Thôn, xã Hoằng Phú, huyện Hoằng Hóa, tỉnh Thanh Hóa, có một người lính già vẫn vẹn nguyên ký ức về một thời khói lửa. Đó là cụ Trịnh Cao Biền, sinh năm 1932. Ở tuổi xưa nay hiếm, tài sản vô giá nhất mà cụ trân trọng giữ gìn không phải là vật chất xa hoa, mà là những tấm huân, huy chương nhuốm màu thời gian và một miền ký ức sâu thẳm gắn liền với chiếc ba lô cóc sờn vai.

Thanh xuân gửi lại giảng đường, chọn hướng ra tiền tuyến

Tháng 2 năm 1953, khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp của dân tộc bước vào giai đoạn cam go và quyết liệt nhất, chàng thanh niên Trịnh Cao Biền tròn 21 tuổi đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. S xếp lại những ước mơ riêng tư, cụ lên đường nhập ngũ, trở thành một chiến sĩ bộ binh.

Hành trang ngày ra trận của người lính trẻ thật giản dị: một bộ quần áo chiến sĩ, một đôi dép cao su và trên vai là chiếc ba lô cóc căng phồng. Bắt đầu từ ngày ấy, cuộc đời cụ gắn liền với những dặm trường chiến dịch, với những bước chân xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước.

Gần bốn mươi năm trọn vẹn nghĩa tình với non sông

Là lính bộ binh – lực lượng trực tiếp giáp mặt với kẻ thù, cụ Trịnh Cao Biền đã đi qua biết bao trận đánh, nếm trải đủ mọi gian khổ của cuộc đời chiến trận. Từ những đêm khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt trong chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử, cho đến những năm tháng đối đầu với bom đạn Mỹ khốc liệt trên các chiến trường miền Nam, và cả những ngày tháng làm nghĩa vụ quốc tế cao cả.

Chiếc ba lô cóc trên vai cụ giống như một người bạn tri kỷ, cùng cụ băng rừng lội suối, cùng trải qua cái lạnh thấu xương của đại ngàn hay cái nóng như thiêu như đốt của gió Lào. Đi qua hai cuộc kháng chiến trường kỳ, cho đến tận tháng 8 năm 1990, cụ mới chính thức đặt ba lô xuống, nhận quyết định xuất ngũ để trở về với quê hương Hoằng Phú yêu dấu. Gần 40 năm cống hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân cho màu áo lính, cụ Biền đã hoàn thành xuất sắc sứ mệnh của một công dân, một người chiến sĩ cụ Hồ.

Những khoảng trời thương nhớ trong chiếc ba lô sờn cũ

Giờ đây, khi hòa bình đã lập lại nửa thế kỷ, cụ Trịnh Cao Biền đã là một cựu chiến binh tóc bạc da mồi. Mỗi khi nhìn lại chiếc ba lô cóc năm xưa, trong lòng cụ lại trào dâng những "khoảng trời thương nhớ".

Đó là nỗi nhớ về quê hương Hảo Thôn có bóng mẹ già mong ngóng ngày con trở về. Đó là nỗi nhớ về những đêm hành quân dưới ánh trăng, nghe tiếng bom nổ bên tai nhưng tay vẫn nắm chặt tay đồng đội. Nơi ấy, có cả những khoảng trời ngập tràn nước mắt khi chứng kiến những người anh em, đồng chí của mình ngã xuống ngay trước cửa ngõ của ngày chiến thắng. Họ đã nằm lại ở một cánh rừng, một dòng sông nào đó, gửi lại tuổi đôi mươi vào đất mẹ, để chiếc ba lô cóc của người ở lại nặng thêm những lời thề và trách nhiệm.

Ngọn lửa truyền thống sáng mãi nơi làng quê

Trở về đời thường, cụ Trịnh Cao Biền tiếp tục phát huy phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ", sống gương mẫu, đức độ và là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho con cháu, làng xóm. Câu chuyện về chiếc ba lô cóc và cuộc đời binh nghiệp kéo dài gần bốn thập kỷ của cụ đã trở thành một bài học lịch sử sống động, tiếp thêm ngọn lửa lòng yêu nước và niềm tự hào cho thế hệ trẻ hôm nay tại xã Hoằng Phú.

Thời gian có thể lấy đi sức khỏe, có thể làm mờ đi nhiều thứ, nhưng "khoảng trời thương nhớ" về một thời oanh liệt cùng chiếc ba lô cóc của cựu chiến binh Trịnh Cao Biền sẽ mãi mãi là một khúc ca bi tráng, viết tiếp vào truyền thống anh hùng của quê hương Thanh Hóa anh dũng, kiên cường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn