Ba lô của người lính hậu cần và những kỷ vật không tuổi
Trong ngôi nhà nhỏ tại phường Ba Đồn, cựu chiến binh Hoàng Văn Cử sinh năm 1958 vẫn nâng niu chiếc ba lô sờn cũ – người bạn đồng hành cùng ông suốt những năm tháng làm nhiệm vụ hậu cần tại Campuchia. Chiếc ba lô ấy từng đựng từ chiếc la bàn, quyển sổ ghi chép lương thực đến những nhành thuốc nam ông hái được bên đường để cứu chữa đồng đội. Với ông, mỗi vết sờn trên vải đều chứa đựng một câu chuyện về tình đồng chí, về sự hy sinh và lòng dũng cảm. Ông coi đó là "gia bảo" để răn dạy con cháu về truyền thống yêu nước của gia đình và dân tộc.
Không giữ kỷ niệm cho riêng mình, ông thường mang những kỷ vật ấy đến các buổi sinh hoạt truyền thống của Đoàn phường Ba Đồn. Ánh mắt ông sáng rực khi kể cho các bạn trẻ về nguồn gốc của từng món đồ, về những người đồng đội đã vĩnh viễn nằm lại nơi biên cương. Qua đó, ông khơi dậy trong lòng thanh niên lòng biết ơn và ý thức giữ gìn truyền thống dân tộc. Ông thường nhắc nhở: "Người không biết đến quá khứ thì không thể xây dựng được tương lai bền vững". Sự tận tụy của ông trong việc giáo dục thế hệ trẻ đã góp phần bồi đắp lòng tự hào dân tộc, giúp thanh niên phường nhà sống có lý tưởng và hoài bão hơn.



