Ba lô của Phúc
Ba lô của Phúc
Trong trận đánh, Phúc bị thương nặng. Khi đồng đội dìu đi, anh vẫn ôm chặt chiếc ba lô cũ.
Bên trong chỉ có vài thứ đơn giản và một tấm ảnh gia đình. Khi sức yếu dần, anh nhờ bạn: “Nếu tôi không về… gửi lại giúp.”
Chiếc ba lô vượt qua nhiều chặng đường, cuối cùng đến tay mẹ anh. Bà mở ra, thấy tấm ảnh vẫn nguyên.
Không có lời nào, chỉ có nước mắt rơi xuống vải cũ.



