Cựu chiến binh

BA LÔ NGƯỜI LÍNH TRẺ

Thanh Hóa31/05/2026Lê Văn Duy (Đoàn xã Hoằng Thanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau ngày rời quê nhập ngũ, ông Phạm Xuân Lợi cùng hàng trăm thanh niên khác được đưa về đơn vị huấn luyện. Những ngày đầu trong quân ngũ diễn ra nhanh chóng với lịch học tập và rèn luyện dày đặc. Tuy vậy, mỗi tối trước giờ nghỉ, ông vẫn thường mở chiếc ba lô của mình ra xem như một thói quen. Chiếc ba lô được làm bằng vải bạt màu xanh đã bạc màu theo thời gian. Nó không lớn nhưng chứa đựng tất cả tài sản của người lính trẻ. Trong đó có vài bộ quần áo, một chiếc bi đông nước, cuốn sổ tay nhỏ và những lá thư của gia đình. Nằm ở ngăn trong cùng là chiếc khăn tay mẹ may trước ngày ông lên đường. Mỗi khi nhìn thấy chiếc khăn, ông lại nhớ đến đêm bên ngọn đèn dầu và đôi bàn tay gầy guộc của mẹ cặm cụi khâu từng đường chỉ. Chiếc khăn không chỉ giúp lau mồ hôi mà còn là nguồn động viên tinh thần lớn lao đối với ông trong những ngày xa nhà. Có lần đơn vị tổ chức hành quân dã ngoại kéo dài nhiều ngày. Trời nắng gay gắt, đường đi gập ghềnh khiến ai cũng mệt mỏi. Khi nghỉ chân bên một con suối nhỏ, ông lấy chiếc khăn ra lau mặt. Người đồng đội bên cạnh hỏi: – Khăn mới à? Ông mỉm cười: – Khăn mẹ tôi tự may trước lúc nhập ngũ. Người đồng đội gật đầu rồi lặng im. Bởi ai cũng hiểu, phía sau mỗi người lính là một mái nhà đang ngày đêm mong ngóng. Ngoài chiếc khăn tay, trong ba lô còn có một cuốn sổ nhỏ. Những lúc rảnh rỗi, ông thường ghi lại những điều diễn ra trong ngày. Đó có thể là một bài học mới, một chặng hành quân dài hay đơn giản là cảm xúc khi nhớ về quê hương. Nhiều trang sổ còn ghi tên những người bạn cùng đơn vị. Ông sợ rằng giữa chiến tranh khốc liệt, nếu một ngày nào đó mỗi người một nơi thì những dòng chữ ấy sẽ giúp ông lưu giữ hình ảnh về đồng đội. Thời gian trôi qua, chiếc ba lô theo ông từ thao trường đến chiến trường. Nó cùng ông băng qua những cánh rừng già, vượt những con suối sâu và đi qua biết bao trọng điểm bom đạn. Có những ngày mưa rừng kéo dài, chiếc ba lô ướt sũng. Có những đêm ngủ giữa rừng, ông dùng nó làm gối đầu. Một lần trong đợt hành quân khẩn cấp, đơn vị bất ngờ gặp trận đánh phá dữ dội của máy bay địch. Đất đá tung lên mù mịt. Sau khi trận bom kết thúc, nhiều đồ đạc cá nhân bị thất lạc. Ông cuống quýt kiểm tra lại chiếc ba lô của mình. Khi thấy những lá thư của gia đình vẫn còn nguyên vẹn bên trong, ông mới thở phào nhẹ nhõm. Những năm tháng chiến tranh qua đi, chiếc ba lô dần sờn cũ. Những đường chỉ đã bung ra nhiều chỗ, màu vải cũng không còn như trước. Thế nhưng đối với ông Phạm Xuân Lợi, đó là một trong những kỷ vật quý giá nhất của cuộc đời. Đến tận hôm nay, chiếc ba lô ấy vẫn được ông gìn giữ cẩn thận. Mỗi khi mở ra xem lại, ông như được sống lại những năm tháng tuổi đôi mươi đầy nhiệt huyết. Trong đó có tình yêu của gia đình, tình đồng đội thiêng liêng và cả những khát vọng cháy bỏng của một thế hệ thanh niên sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân cho đất nước. Chiếc ba lô năm nào giờ đã cũ theo năm tháng, nhưng những ký ức mà nó lưu giữ vẫn còn nguyên vẹn, như một phần không thể tách rời của thời hoa lửa hào hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BA LÔ NGƯỜI LÍNH TRẺ | Câu chuyện thời hoa lửa