Bài viết

Ba Lô Sờn Vai Và Mầm Xanh Hậu Chiến

Hưng Yên01/01/2026Lê Thu Thảo (xã Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau ngày 30/4/1975, tôi khoác trên vai chiếc ba lô sờn cũ, bắt đầu cuộc hành trình đi bộ từ Sài Gòn về quê nhà ở Quảng Ngãi. Trong ba lô không có vàng bạc hay báu vật gì, chỉ có một bộ quân phục dự phòng, một cuốn nhật ký đầy vết bùn và vài kỷ vật của những đồng đội đã ngã xuống mà tôi hứa sẽ mang về cho gia đình họ. Sau mười năm đi biền biệt, ngày tôi bước chân vào cổng làng, cảnh tượng trước mắt thật đau xót: ngôi làng cũ đã bị bom đạn san phẳng, chỉ còn lại những hố bom loang lổ và những gốc tre cháy sém.

Tôi tìm thấy mẹ mình đang ngồi thẫn thờ bên gian nhà tranh mới dựng tạm trên nền cũ. Mẹ không nhận ra tôi ngay vì tôi gầy đen và già đi quá nhiều. Khi tôi gọi "Mẹ ơi!", mẹ đánh rơi chiếc nón lá, đôi tay run rẩy ôm chầm lấy tôi, khóc không thành tiếng. Sự trở về của một người lính sau chiến tranh vừa là niềm hạnh phúc tột cùng, vừa là nỗi đau khi nhìn thấy quê hương tan hoang.

Nhưng người lính chúng tôi không cho phép mình yếu mềm. Sáng hôm sau, tôi tháo chiếc thắt lưng quân dụng, vứt bỏ những lo âu về quá khứ và bắt đầu cầm cuốc ra đồng. Tôi dùng chính những chiếc vỏ đạn pháo để làm ống dẫn nước, dùng những mảnh tôn cũ để che chắn vườn rau. Từ những hố bom sâu hoắm, tôi cùng bà con đổ đất lấp đầy, gieo xuống đó những hạt giống đầu tiên.

Mười năm cầm súng, giờ đây tôi học cách cầm cày. Những vết thương trên cơ thể mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức, nhưng nhìn những mầm xanh nhú lên từ vùng đất chết, tôi thấy lòng mình thanh thản. Hòa bình thực sự bắt đầu khi chúng ta biết biến nỗi đau thành hành động, biến những tàn tích của chiến tranh thành màu xanh của sự sống. Câu chuyện của tôi là lời khẳng định rằng: Người lính không chỉ biết đánh giặc để giải phóng đất nước, mà còn là những người tiên phong trong việc tái thiết và xây dựng quê hương sau những ngày bão đạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn