Cựu chiến binh

BA LÔ THÌ NHẸ MÀ KÝ ỨC THÌ NẶNG

BA LÔ THÌ NHẸ MÀ KÝ ỨC THÌ NẶNG

05/02/2026Vũ Đức Anh Tuấn (xã Định Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

BA LÔ THÌ NHẸ MÀ KÝ ỨC THÌ NẶNG

Tôi là Trịnh Văn Lý. Ngày rời đơn vị để trở về quê, ba lô trên vai tôi nhẹ hơn rất nhiều so với ngày nhập ngũ. Không còn mang theo những thứ lỉnh kỉnh của đời lính, cũng chẳng còn gạo, bi đông nước hay cuộn tăng võng nặng trĩu. Thế nhưng, tôi nhận ra một điều rất rõ: ba lô thì nhẹ, mà ký ức thì nặng vô cùng.

Buổi sáng hôm ấy, sân đơn vị im ắng hơn mọi ngày. Tôi đứng xếp hàng cùng mấy anh em xuất ngũ đợt này, ai cũng chỉnh tề quân phục, gương mặt vừa háo hức vừa trầm lắng. Khi chào chỉ huy, lòng tôi bỗng nghèn nghẹn. Bao năm gắn bó, nơi đây đã trở thành một phần máu thịt, vậy mà giờ phải rời đi.

Bước ra cổng đơn vị, tôi ngoái đầu nhìn lại lần cuối. Hàng cây, bãi tập, con đường đất quen thuộc… tất cả đều thân thương đến lạ. Tôi nhớ những ngày đầu bỡ ngỡ, nhớ những buổi hành quân mệt lả, nhớ những đêm gác dài hun hút giữa rừng sâu. Những ký ức ấy không nằm trong ba lô, nhưng lại đè nặng trong tim.

Trên chuyến xe về quê, tôi ngồi cạnh cửa sổ, nhìn cảnh vật trôi dần về phía sau. Gió lùa qua ô cửa, mang theo mùi đồng ruộng quen thuộc. Tôi chợt nhớ đến những bữa cơm vội trong rừng, chỉ có cơm với muối, nhớ những lần cả tiểu đội chia nhau từng miếng kẹo hiếm hoi do gia đình gửi lên. Khi ấy, ai cũng cười, nhưng trong lòng đều giấu nỗi nhớ nhà.

Ba lô tôi lúc này chỉ còn vài bộ quần áo, cuốn sổ tay cũ và mấy tấm ảnh chụp cùng đồng đội. Vậy mà trong đầu tôi là cả một quãng đời. Tôi nhớ những lần đào hầm đến bật máu tay, nhớ đôi chân phồng rộp khi hành quân dài ngày, nhớ những đêm mưa lạnh run người nhưng vẫn phải giữ vững vị trí. Những gian khổ ấy, nếu ai chưa từng trải qua thì khó mà hiểu hết.

Về đến đầu làng, tôi bước xuống xe, con đường quê vẫn vậy, nhưng tôi biết mình đã khác xưa. Cha mẹ ra đón, mái tóc đã điểm thêm bạc. Mẹ nhìn tôi, cười mà mắt đỏ hoe. Cha chỉ vỗ nhẹ vai tôi, cái vỗ vai giản dị nhưng chứa đựng bao điều không nói thành lời. Lúc ấy, tôi mới thấm rằng, những năm tháng quân ngũ đã khiến tôi trưởng thành hơn rất nhiều.

Đêm đầu tiên ngủ lại ở nhà, tôi nằm trên chiếc giường quen thuộc mà trằn trọc mãi không ngủ được. Tai tôi vẫn như còn nghe tiếng kẻng báo thức, tiếng gọi nhau đổi ca gác. Trong bóng tối yên bình của làng quê, tôi nhớ đồng đội da diết. Không biết giờ này họ đang làm gì, còn ai đang đứng gác giữa rừng sâu như tôi ngày trước.

Nhiều người hỏi tôi: “Đi lính về được gì?”. Tôi chỉ cười. Tôi không mang về nhiều vật chất, ba lô cũng chẳng có gì đáng giá. Nhưng tôi mang về kỷ luật, bản lĩnh, tình đồng đội và những ký ức không bao giờ quên. Những ký ức ấy có lúc khiến tôi trầm ngâm, có lúc khiến tôi mỉm cười, nhưng luôn nhắc tôi sống tử tế và có trách nhiệm hơn.

Giờ đây, mỗi khi nhìn lại quãng đời quân ngũ, tôi không thấy nặng nề theo nghĩa mệt mỏi, mà thấy nặng vì quý giá. Ba lô đã đặt xuống từ lâu, nhưng ký ức thì vẫn theo tôi suốt đời. Và tôi hiểu, chính những ký ức ấy đã làm nên con người tôi của ngày hôm nay — một người lính đã trở về, nhưng không bao giờ quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BA LÔ THÌ NHẸ MÀ KÝ ỨC THÌ NẶNG | Câu chuyện thời hoa lửa