BÀ MẸ DU KÍCH VÀ CÂU NÓI BẤT HỦ "CÒN CÁI LAI QUẦN CŨNG ĐÁNH"
Trên vùng đất Nam Bộ hiền hòa nhưng quật khởi, có một người mẹ đã trở thành huyền thoại không chỉ bởi tài cầm súng xuất quỷ nhập thần, mà còn bởi tinh thần chiến đấu không khoan nhượng. Đó là chị Nguyễn Thị Út, thường gọi là Út Tịch – người nữ du kích đã thốt lên câu nói nổi tiếng, trở thành khẩu hiệu của cả một thế hệ: "Nó đánh mình, mình đánh nó, đánh đến còn cái lai quần cũng đánh!".
Trên vùng đất Nam Bộ hiền hòa nhưng quật khởi, có một người mẹ đã trở thành huyền thoại không chỉ bởi tài cầm súng xuất quỷ nhập thần, mà còn bởi tinh thần chiến đấu không khoan nhượng. Đó là chị Nguyễn Thị Út, thường gọi là Út Tịch – người nữ du kích đã thốt lên câu nói nổi tiếng, trở thành khẩu hiệu của cả một thế hệ: "Nó đánh mình, mình đánh nó, đánh đến còn cái lai quần cũng đánh!".
Xuất thân là một cô bé đi ở đợ bị địa chủ bóc lột tàn nhẫn, Út Tịch sớm tham gia cách mạng để đòi lại quyền làm người. Bất chấp hoàn cảnh khó khăn, vừa sinh con nhỏ vừa bám trụ xóm làng, chị vẫn xông xáo trong mọi trận đánh. Chị kết hôn với anh Tịch cũng là một chiến sĩ du kích, hai vợ chồng tạo thành một cặp đôi "sát thủ" đối với giặc ngoại xâm tại vùng Cầu Kè, Trà Vinh.
Chị Út có lối đánh vô cùng thông minh và liều lĩnh. Có lần, chị bế đứa con nhỏ đang bú trên tay để ngụy trang, qua mặt bọn lính gác, rồi bất ngờ rút lựu đạn tiêu diệt gọn một tiểu đội địch. Dù làm mẹ của 6 đứa con, chị vẫn chỉ huy đội du kích địa phương bẻ gãy hàng chục trận càn quét, thu về hàng trăm khẩu súng. Hình ảnh một người mẹ Nam Bộ vận áo bà ba, quấn khăn rằn, một tay bế con, một tay cầm súng đã trở thành biểu tượng tột đỉnh của "Đội quân tóc dài".
Năm 1968, trong một trận ném bom ác liệt của địch xuống vùng căn cứ, chị Út Tịch cùng một người con gái đã anh dũng hy sinh. Cuộc đời chị tuy ngắn ngủi nhưng đã trở thành nguồn cảm hứng to lớn cho tác phẩm văn học "Người mẹ cầm súng". Chị là đóa hoa sen mộc mạc mà ngát hương của vùng sông nước Cửu Long, một nữ anh hùng trọn vẹn cả việc nước lẫn việc nhà.



