Bài viết

BÀ MẸ GIẤU GẠO DƯỚI LU CHUM

Điện Biên03/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÀ MẸ GIẤU GẠO DƯỚI LU CHUM

Ở một vùng quê miền Trung trong những năm kháng chiến chống Mỹ, có một bà mẹ đã ngoài sáu mươi tuổi. Mái tóc bạc sớm, dáng người gầy nhỏ, ngày ngày bà vẫn ra đồng như bao người nông dân khác. Nhìn từ bên ngoài, không ai biết rằng căn nhà tranh của bà là một điểm dừng chân bí mật của cán bộ và bộ đội.

Cuộc sống khi ấy vô cùng thiếu thốn. Mỗi vụ mùa, gia đình chỉ thu được ít lúa, phải dành dụm từng đấu gạo để nuôi cả nhà. Thế nhưng, hễ nghe tin có bộ đội sắp ghé qua, bà lại lặng lẽ lấy một phần gạo ngon nhất cất riêng.

Để tránh sự lục soát của địch, bà không để gạo trong chum như bình thường. Bà lót một lớp trấu dưới đáy, đổ gạo vào giữa rồi phủ tiếp một lớp trấu lên trên. Nhìn qua, ai cũng nghĩ đó chỉ là chiếc chum đựng trấu dùng để nhóm bếp.

Mỗi khi bộ đội đến vào ban đêm, bà nhóm bếp thật nhỏ. Nồi cơm được nấu bằng thứ gạo bà đã dành dụm suốt nhiều tháng. Thức ăn chỉ có bát rau luộc, ít cá khô hoặc bát muối vừng. Vậy mà các chiến sĩ đều bảo đó là bữa cơm ngon nhất sau nhiều ngày hành quân.

Bà không bao giờ hỏi các anh đi đâu hay làm nhiệm vụ gì. Điều bà quan tâm chỉ là các anh có đủ no không, có ai bị sốt hay bị thương không. Trước khi đơn vị lên đường, bà thường gói thêm vài nắm cơm, ít muối rang vào lá chuối để mọi người mang theo.

Có lần, địch bất ngờ vào làng lục soát. Chúng dùng gậy gõ khắp các chum vại trong nhà. Bà vẫn bình tĩnh đứng bên bếp lửa như không có chuyện gì xảy ra. Chiếc chum giấu gạo nằm ngay sau lưng bà nhưng may mắn không bị phát hiện. Khi toán lính rời đi, bà mới khẽ thở phào.

Chiến tranh kết thúc, những người lính năm xưa nhiều lần quay lại tìm bà. Có người đã là cán bộ, có người trở thành giáo viên, kỹ sư. Họ mang theo quà, nhưng bà chỉ cười hiền: "Ngày ấy các con còn trẻ quá, mẹ chỉ nấu được vài bữa cơm, có gì đâu mà nhớ."

Đối với bà, việc nuôi giấu bộ đội là điều rất bình thường. Nhưng với những người lính từng đi qua căn nhà nhỏ ấy, đó là ân tình không thể quên. Giữa những ngày đói khát và hiểm nguy, một bát cơm nóng, một lời hỏi han hay một mái nhà để nghỉ vài giờ cũng đủ tiếp thêm sức mạnh cho họ tiếp tục lên đường.

Lịch sử thường nhắc đến những trận đánh lớn và những chiến công hiển hách. Nhưng phía sau những chiến thắng ấy còn có biết bao con người bình dị như người mẹ năm xưa. Họ không cầm súng, không có quân hàm, không được gọi là anh hùng, nhưng đã âm thầm góp từng bát gạo, từng bữa cơm và cả sự bình yên của gia đình mình cho kháng chiến.

Có lẽ, chính những con người vô danh ấy đã làm nên sức mạnh của cả dân tộc. Và hình ảnh bà mẹ lặng lẽ giấu gạo dưới chiếc chum đất vẫn mãi là một biểu tượng đẹp về lòng yêu nước, sự hy sinh và tình người trong những năm tháng thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn