Bà mẹ giấu gạo trong chum
Bà mẹ giấu gạo trong chum
Tôi là Nguyễn Thị Tám, nay đã ngoài chín mươi tuổi. Mỗi khi kể cho con cháu nghe về mùa thu năm 1947, tôi vẫn không quên những ngày cả làng cùng nhau nuôi giấu bộ đội ở Việt Bắc. Khi quân Pháp kéo lên càn quét, chúng lùng sục từng nhà để cướp lương thực và bắt người chỉ điểm. Nhà tôi khi ấy chỉ còn ít gạo dành dụm sau vụ mùa. Tôi đem đổ hết vào mấy chiếc chum lớn rồi phủ rơm lên trên để ngụy trang. Hôm sau, lính Pháp xông vào lục soát, đập phá đồ đạc nhưng không phát hiện ra. Chúng bỏ đi, tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Đêm xuống, mấy chiến sĩ ghé qua xin nhờ ít lương thực. Tôi mở chum lấy gạo nấu cơm nắm, gói thêm muối vừng cho các anh mang theo. Nhìn các chiến sĩ ăn vội rồi lên đường trong bóng tối, tôi thương vô cùng. Sau này nghe tin quân ta thắng lớn ở Việt Bắc, tôi vui đến rơi nước mắt vì những hạt gạo nhỏ bé cũng góp phần vào chiến thắng



