BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG
Mẹ Nguyễn Thị Thứ sinh năm 1904 tại xã Điện Thắng Trung, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam.
Cuộc đời mẹ bình dị như bao người phụ nữ quê nghèo: tảo tần với ruộng đồng, nuôi con trong những ngày đất nước còn đầy bóng địch.
Gia đình mẹ vốn giàu truyền thống yêu nước. Trong lòng mẹ, con đường lớn nhất của gia đình là “đánh giặc cứu nước”
Khi thực dân Pháp quay lại xâm lược, rồi sau đó là đế quốc Mỹ, những người con trai của mẹ – từ lớn đến nhỏ – đều xin theo cách mạng.
Ngày tiễn người con cả lên đường, mẹ nói chậm rãi:
“Nhà mình nghèo, nhưng nước nghèo hơn. Các con đi vì nước, mẹ ở nhà chờ.”
Rồi người con thứ hai, thứ ba, thứ tư…
Khói hương trước bàn thờ cứ dày thêm theo từng lá thư báo tử.
Trong hai cuộc kháng chiến, mẹ Thứ đã mất 9 người con ruột, 1 con rể, và 2 cháu nội.
Mỗi lần nhận giấy báo tử, mẹ chỉ lặng lẽ đặt lên bàn thờ đôi đũa mới, thắp nén hương, không khóc thành tiếng. Người làng kể lại:
“Mắt mẹ đỏ suốt nhiều năm trời, nhưng mẹ không để ai thấy mẹ gục ngã.”
Có người khuyên mẹ giữ những đứa con còn lại, đừng cho đi nữa.
Nhưng mẹ lắc đầu:
“Các con mẹ sống để làm người dân nước Việt. Đất nước còn giặc, còn nợ. Chừng nào nước chưa yên, nhà này chưa thể yên.”
Tấm lòng ấy khiến nhiều chiến sĩ trong vùng xem mẹ như mẹ ruột. Hễ có ai bị thương khi hành quân qua, mẹ đều chăm sóc, nấu cháo, giấu trong nhà dù kẻ địch lùng sục từng ngà
Khi đất nước thống nhất, người trở về vẫn tìm đến căn nhà nhỏ của mẹ.
Có người ôm mẹ khóc:
“Chúng con thay anh em về thăm mẹ.”
Mẹ già yếu dần, tóc bạc trắng như sương. Nhà nước phong tặng mẹ danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng năm 1994.
Năm 2010, mẹ ra đi ở tuổi 106, để lại cuộc đời như pho sử ký sống về lòng yêu nước và sự hy sinh.
Câu chuyện đời mẹ Nguyễn Thị Thứ không chỉ nói về mất mát, mà còn nói về niềm tin của một người mẹ Việt Nam:
Tin vào con đường cứu nước, tin vào nghĩa lớn, tin rằng sự hy sinh của gia đình mình sẽ góp phần đổi lấy độc lập cho cả dân tộc.
Hình ảnh mẹ đã trở thành biểu tượng, được khắc họa trong Mẹ tượng đài – Thành phố Hồ Chí Minh, trong nhiều bài thơ, bài ca, như lời nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng bao nước mắt của những người mẹ.



