Bà mẹ Việt Nam anh hùng (14)
MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG - NGUYỄN THỊ CON
Trong những trang sử thấm đẫm máu xương của dân tộc Việt Nam, có những người mẹ bình dị nhưng đã trở thành biểu tượng bất tử của lòng yêu nước và đức hy sinh. Mẹ Nguyễn Thị Con – sinh năm 1913, mất ngày 20/10/2010 tại quê nhà Triệu Trạch, Triệu Phong, Quảng Trị (Nay là xã Nam Cửa Việt, Quảng Trị)– là một trong những người mẹ như thế. Cuộc đời Mẹ trải dài qua hai cuộc kháng chiến vĩ đại của dân tộc, và trên hành trình ấy, Mẹ đã dâng hiến cho Tổ quốc những gì quý giá nhất: những đứa con của mình.
Sinh ra trên vùng quê Triệu Trạch – nơi khắc sâu dấu tích của biết bao trận địa, nơi mỗi tấc đất đều thấm mồ hôi, nước mắt và máu của người dân Quảng Trị anh hùng – Mẹ Nguyễn Thị Con lớn lên trong sự nghèo khó nhưng giàu lòng yêu nước. Mẹ sống giản dị, chân chất, nhưng trái tim Mẹ luôn rực cháy tinh thần quật cường của người phụ nữ miền Trung, luôn hướng về những người con đang ngày đêm chiến đấu bảo vệ quê hương.
Hai người con của Mẹ – liệt sĩ Phan Hướng và liệt sĩ Phan Thị Trình – đều là đội viên du kích quả cảm, chiến đấu ngay trên chính mảnh đất mà Mẹ đã sinh ra và nuôi dưỡng họ. Trong những năm tháng chống Mỹ cứu nước đầy khốc liệt, du kích Triệu Trạch đã là lực lượng nòng cốt, vừa giữ vững làng quê, vừa đánh trả quyết liệt những cuộc càn quét tàn bạo của quân thù.
Liệt sĩ Phan Hướng hy sinh ngày 6/4/1965, khi phong trào du kích đang ở thời điểm ác liệt, khi mỗi một người chiến sĩ đều phải đối mặt với hiểm nguy cận kề từng ngày. Sự hy sinh của anh được Nhà nước ghi nhận bằng Bằng “Tổ quốc ghi công” số 11098, theo Quyết định số 1143T.Tga ngày 10/10/1977 – như một minh chứng thiêng liêng cho lòng dũng cảm và tinh thần sẵn sàng xả thân vì đất nước.
Ba năm sau, nỗi đau ấy lại một lần nữa giáng xuống gia đình Mẹ. Liệt sĩ Phan Thị Trình, người con gái kiên cường của quê hương, đội viên du kích Triệu Trạch, đã anh dũng hy sinh ngày 13/7/1968. Chị đã ngã xuống trong khi làm nhiệm vụ bảo vệ làng xóm, để tuổi xuân của mình hòa vào đất mẹ. Sự hy sinh của chị được ghi nhận với Bằng “Tổ quốc ghi công” số 11141, theo Quyết định số 1143T.Tga ngày 10/10/1977.
Hai người con – hai số phận, hai cuộc đời – nhưng chung một lý tưởng, chung một khát vọng: bảo vệ quê hương, giữ lấy phẩm giá của dân tộc trong những năm tháng đen tối nhất của chiến tranh.
Và với Mẹ, đó là hai phần máu thịt không gì có thể thay thế.
Nhìn lại cuộc đời Mẹ Nguyễn Thị Con, người ta thấy rõ hình ảnh một người mẹ “thức trọn vì nước non nhà”, một người phụ nữ chịu đựng nỗi đau lớn hơn bất cứ nỗi đau nào của kiếp người – nỗi đau mất con. Nhưng suốt những năm tháng dài, Mẹ chưa bao giờ gục ngã. Mẹ sống tiếp, lặng lẽ, thủy chung, tiếp tục trở thành điểm tựa tinh thần cho làng xóm, cho quê hương. Trong nỗi cô đơn, Mẹ giữ trọn niềm tin vào Tổ quốc, vào sự tất thắng của cách mạng, và vào giá trị của sự hy sinh mà các con Mẹ đã dâng hiến.
Những cống hiến và hy sinh vô cùng lớn lao ấy đã được Nhà nước tưởng nhớ và tôn vinh bằng danh hiệu cao quý “Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng”, theo Quyết định số 1467/QĐ-CTN ngày 21/7/2015, ghi vào Sổ vàng số 275.
Danh hiệu ấy không chỉ là phần thưởng cho riêng Mẹ, mà còn là lời tri ân của Tổ quốc đối với hai liệt sĩ trong gia đình – những người đã “lấy thân mình làm ngọn đuốc cho hòa bình rực sáng”.
Cuộc đời Mẹ Nguyễn Thị Con là một tượng đài bất tử của lòng yêu nước Việt Nam. Từ nỗi đau của Mẹ, chúng ta hiểu thế nào là cái giá của hòa bình.
Từ sự hy sinh của các liệt sĩ trong gia đình Mẹ, chúng ta hiểu thế nào là trách nhiệm của mỗi thế hệ hôm nay.
Tên Mẹ – cùng tên hai liệt sĩ Phan Hướng và Phan Thị Trình – sẽ mãi được khắc trên những trang sử vàng, trên bia đá quê hương Triệu Trạch, và sâu trong trái tim của những người Việt Nam biết ơn.



