Bà mẹ Việt Nam anh hùng (5)
Bà mẹ Việt Nam anh hùng
Bà mẹ Việt Nam anh hùng
Giữa nhịp sống hối hả của một thế hệ Gen Z luôn tiến về phía trước với công nghệ và những khát vọng toàn cầu, đôi khi tôi vô tình quên mất rằng, dưới nền đất bình yên mình đang đứng là những mạch ngầm lịch sử chảy trôi không nghỉ. Có những huyền thoại không nằm trong bảo tàng, cũng không ẩn mình trong những thước phim tư liệu cũ kỹ, mà đang sống lặng lẽ giữa đời thường trong hình hài của những người mẹ. Cuộc gặp gỡ giữa tôi với một người Mẹ , một Bà mẹ Việt Nam Anh hùng đã dội vào lòng tôi một luồng sáng mới, khiến tôi hiểu rằng lịch sử không hề xa xôi, nó hiện hữu ngay trong hơi thở và ánh mắt của người phụ nữ ấy.
Tôi đến thăm bà vào một buổi chiều tĩnh lặng, khi ánh nắng vàng nhẹ đổ dài trên những tấm bằng Tổ quốc ghi công treo trang trọng giữa gian nhà cũ. Bà ngồi đó, đôi bàn tay gầy guộc, nhăn nheo như rễ cây cổ thụ, chậm rãi nhai trầu. Trong đôi mắt đã mờ đục theo thời gian của bà, tôi không thấy sự oán than hay trách cứ số phận, chỉ thấy một khoảng trời mênh mông của sự bao dung. Bà kể về những ngày tháng kháng chiến, khi căn hầm bí mật dưới nền nhà luôn sẵn sàng đón cán bộ về nằm vùng. Bà bảo rằng, ngày đó nuôi cán bộ chính là nuôi dưỡng niềm tin vào ngày mai độc lập.
Người phụ nữ ấy đã lần lượt tiễn chồng, rồi đến những đứa con trai dứt ruột đẻ ra lên đường nhập ngũ. Cứ mỗi lần tiễn biệt là một lần bà giấu nước mắt vào sau cánh cửa để các anh vững tâm bước tiếp con đường cứu nước. “Hoa lửa” trong lòng Mẹ không phải là tiếng súng nổ vang trời trên chiến trường, mà là những đêm thức trắng nấu cơm tiếp tế, là những giây phút thót tim khi địch đi càn qua hầm bí mật, và đau đớn nhất là những lần nhận về tờ giấy báo tử màu vàng úa. Bà từng khẽ nói với tôi rằng: “Người ta bảo Bà mất tất cả, nhưng Bà thấy mình có tất cả: Một đất nước tự do cho các con, các cháu bây giờ”. Câu nói ấy khiến lòng tôi thắt lại, nhận ra sự hy sinh của Mẹ là một tượng đài vĩnh cửu được xây đắp bằng tình yêu thương và lòng quả cảm vô biên.
Nhìn vào cuộc đời của Bà qua góc nhìn của thế hệ Gen Z, tôi hiểu rằng biết ơn không chỉ là ghi nhớ, mà phải là hành động. Chúng tôi – những sinh viên được sống trong hòa bình đôi khi mải mê với những khát vọng cá nhân mà quên rằng mỗi bước chân mình đi hôm nay đều được đánh đổi bằng thanh xuân và máu xương của bao người. Sáng tạo của tuổi trẻ hôm nay chính là dùng tri thức để kể lại câu chuyện của bà theo cách hiện đại nhất, để thế giới biết rằng Việt Nam có những người phụ nữ vĩ đại đến thế. Lòng biết ơn không nên chỉ nằm lại trên những trang giấy này. Là một Đoàn viên, tôi tự hứa sẽ tích cực hơn trong các hoạt động “Đền ơn đáp nghĩa”, thường xuyên lui tới thăm hỏi và hỗ trợ những gia đình có công tại địa phương
Bài viết này là lời tri ân sâu sắc nhất gửi đến Bà và hàng ngàn Bà mẹ Việt Nam Anh hùng trên khắp dải đất hình chữ S. “Thời hoa lửa” có thể đã lùi xa vào quá khứ, nhưng ngọn lửa từ trái tim của người Mẹ anh hùng sẽ mãi là ánh sáng soi đường cho tuổi trẻ chúng cháu. Chúng cháu hứa sẽ sống xứng đáng với những gì mà các người mẹ đã hy sinh, để lại mỗi đóa hoa chúng cháu trồng hôm nay đều mang sắc đỏ hào hùng của niềm tự hào dân tộc.



