Bài viết

Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Bùi Thị Thêm (Ba Bé)

An Giang02/07/2026Phạm Thanh Nhã Trúc, học sinh lớp 9A2, Trường TH&THCS Vĩnh Bình Nam 1, tỉnh An Giang (Đoàn xã Vĩnh Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Xin chào các bạn, mình tên là Phạm Thanh Nhã Trúc, học sinh lớp 9A2, Trường TH&THCS Vĩnh Bình Nam 1, tỉnh An Giang. Trong quá trình tìm hiểu về những con người đã góp phần làm nên những trang sử vẻ vang của dân tộc, mình vô cùng xúc động và tự hào khi được biết đến cuộc đời của Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Bùi Thị Thêm (Ba Bé) – người phụ nữ nông dân bình dị quê ở huyện Gò Quao, tỉnh Kiên Giang (nay thuộc tỉnh An Giang), Cuộc đời và những chiến công của Mẹ không chỉ là niềm tự hào của quê hương mà còn là biểu tượng sáng ngời của lòng yêu nước, ý chí kiên cường và đức hy sinh cao cả của người phụ nữ Việt Nam.

Có những con người sinh ra bình dị như hạt phù sa của quê hương , nhưng khi Tổ Quốc cần , họ lại hóa thành những tượng đài bất tử trong lòng dân tộc . Lịch sử dân tộc được viết nên không chỉ bởi những vị tướng nơi trận tuyến, mà còn bởi những người mẹ bình dị đã âm thầm hiến dâng cả cuộc đời mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Trong hàng triệu người mẹ Việt Nam anh hùng ấy, có một người phụ nữ nông dân không biết chữ nhưng đã làm nên những chiến công khiến quân thù khiếp sợ, để lại dấu ấn đặc biệt trong lịch sử kháng chiến của quê hương Kiên Giang và của dân tộc Việt Nam. Đó là Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Bùi Thị Thêm (bí danh Ba Bé) – người đã dùng lòng yêu nước, ý chí kiên cường và sự hy sinh vô bờ bến để viết nên bản hùng ca bất tử trên dòng sông Cái Lớn.

Mẹ sinh năm 1924 tại huyện Gò Quao, tỉnh Kiên Giang ( nay thuộc tỉnh AN GIANG). Cuộc đời Mẹ bắt đầu như bao người phụ nữ Nam Bộ khác: chân chất, lam lũ và gắn bó với ruộng đồng, sông nước. Mẹ không biết đọc, không biết viết. Thế nhưng, điều mà Mẹ sở hữu lại là thứ sức mạnh vô giá: lòng yêu nước son sắt, tinh thần bất khuất và niềm tin tuyệt đối vào ngày đất nước được giải phóng.

Năm 1948, Mẹ tham gia cách mạng, trở thành chiến sĩ du kích xã Vĩnh Phước, huyện Gò Quao. Từ những ngày đầu bước chân vào con đường đấu tranh giải phóng dân tộc, Mẹ đã sớm thể hiện tinh thần bất khuất và lòng trung thành tuyệt đối với cách mạng.

Trong thời kỳ Đồng Khởi, Mẹ đã dẫn đầu hơn 2.000 đồng bào kéo lên thị xã Rạch Giá đấu tranh chống địch bắn phá, chống dồn dân và bắt lính. Giữa biển người cuồn cuộn khí thế cách mạng, hình ảnh người phụ nữ nông dân đứng lên bảo vệ quyền sống của nhân dân đã trở thành biểu tượng đẹp của lòng yêu nước và tinh thần quật cường của người dân Kiên Giang.

Không chỉ tham gia đấu tranh chính trị, Mẹ còn là người chiến sĩ giao liên, trinh sát và hậu cần xuất sắc. Sau những lần bị địch bắt rồi được trả tự do, Mẹ vẫn tiếp tục hoạt động không ngừng nghỉ. Mẹ đã hơn 60 lần chèo xuồng đưa đón cán bộ, bộ đội vượt qua những khu vực hiểm yếu. Nhiều lần Mẹ cải trang để bí mật tiếp cận nơi đóng quân của địch, thu thập thông tin quan trọng giúp bộ đội và du kích giành thắng lợi. Có lần Mẹ còn trực tiếp vận chuyển thủy lôi đến vị trí chiến đấu để đánh sập cây cầu nằm sát khu vực đóng quân của địch.

Những năm tháng chiến tranh ác liệt, dòng sông Cái Lớn không chỉ chở nặng phù sa mà còn chuyên chở khát vọng độc lập của biết bao thế hệ người Việt Nam. Trên dòng sông ấy, người phụ nữ nhỏ bé mang bí danh Ba Bé đã trở thành một huyền thoại sống.

Được giao nhiệm vụ vận chuyển vũ khí bằng ghe xuồng phục vụ cách mạng, Mẹ thường xuyên phải đối mặt với hiểm nguy giữa vòng vây của kẻ thù. Ba lần bị địch bắt giữ là ba lần Mẹ phải bước qua ranh giới giữa sự sống và cái chết.

Để moi thông tin và phá vỡ mạng lưới cách mạng, địch đã dùng những hình thức tra tấn vô cùng tàn bạo. Chúng dùng kim nhọn châm vào cả mười đầu ngón tay, dùng điện giật liên tục khiến các đầu ngón tay của Mẹ bị tổn thương nặng nề, móng tay bong tróc. Những cực hình ấy đủ sức quật ngã nhiều người, nhưng không thể khuất phục ý chí của người phụ nữ kiên trung.

Không một lời khai. Không một bí mật bị tiết lộ. Điều đáng khâm phục hơn cả là sau ba lần bị bắt, không một khẩu súng, không một viên đạn nào rơi vào tay quân thù. Ý chí sắt đá ấy đã trở thành bức thành đồng bảo vệ cách mạng giữa những năm tháng gian khổ nhất.

Ra khỏi nhà tù, Mẹ tiếp tục là hậu phương vững chắc cho lực lượng chiến đấu. Đêm đêm, trên dòng sông Cái Lớn mịt mùng sóng nước, ánh đèn tín hiệu của Mẹ lại âm thầm thắp sáng, dẫn đường cho những chiến sĩ đặc công bí mật tiếp cận mục tiêu.

Bằng lòng dũng cảm, sự mưu trí và tinh thần quả cảm hiếm có, Mẹ đã trực tiếp tham gia và phối hợp cùng bộ đội đặc công đánh chìm 12 tàu chiến của địch, tiêu diệt hàng trăm tên xâm lược. Những chiến công vang dội ấy đã làm nên tên tuổi của người phụ nữ được nhân dân trìu mến gọi là “Nữ kiện tướng đánh tàu trên sông Cái Lớn”.

Điều đặc biệt hơn cả là Mẹ chưa từng được học chữ. Thế nhưng bằng trí thông minh thiên bẩm, kinh nghiệm thực tiễn và lòng yêu nước sâu sắc, Mẹ có thể xác định tọa độ, sử dụng súng pháo và tham gia hiệu quả vào các trận đánh trên sông. Cuộc đời Mẹ là minh chứng rằng lòng yêu nước và bản lĩnh phi thường có thể làm nên những điều tưởng chừng không thể.

Không chỉ là người chiến sĩ quả cảm, Mẹ còn là biểu tượng của sự hy sinh cao cả.

Chồng Mẹ và hai người con trai đều đã anh dũng hy sinh vì độc lập dân tộc. Ba người thân yêu nhất lần lượt ngã xuống cho Tổ quốc trường tồn. Nỗi đau ấy tưởng chừng có thể quật ngã bất kỳ ai, nhưng Mẹ đã nén chặt nước mắt, biến đau thương thành sức mạnh để tiếp tục cống hiến cho đất nước.

Ở Mẹ hội tụ đầy đủ những phẩm chất cao đẹp nhất của người phụ nữ Việt Nam: Anh hùng – Bất khuất – Trung hậu – Đảm đang. Mẹ không chỉ sinh ra những người con anh hùng mà chính Mẹ cũng là một người anh hùng của dân tộc.

Ghi nhận những cống hiến to lớn ấy, Đảng và Nhà nước đã phong tặng Mẹ hai danh hiệu cao quý: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.

Một vinh dự đặc biệt mà rất ít người có được là khi còn sống, tên của Mẹ đã được quê hương lựa chọn để đặt tên cho một địa danh: Ấp Bùi Thị Thêm. Đó không chỉ là tên gọi của một vùng đất mà còn là biểu tượng của lòng biết ơn và sự kính trọng mà nhân dân dành cho người mẹ anh hùng.

Ngày 20 tháng 4 năm 2024, Mẹ Ba Bé thanh thản trở về với cõi vĩnh hằng, hưởng thọ 100 tuổi. Một thế kỷ cuộc đời của Mẹ là một thế kỷ của cống hiến, hy sinh và tận trung với Tổ quốc. Mẹ ra đi nhưng những chiến công, phẩm chất và tấm gương của Mẹ vẫn còn sống mãi trong lòng nhân dân.

Dòng sông Cái Lớn hôm nay vẫn miệt mài chảy, mang theo phù sa bồi đắp những cánh đồng quê hương. Và đâu đó trong tiếng sóng vỗ miên man, người ta vẫn như thấy ánh đèn năm xưa của Mẹ Ba Bé lặng lẽ tỏa sáng, soi đường cho các thế hệ hôm nay và mai sau trên hành trình dựng xây, bảo vệ đất nước.

Xin nghiêng mình trước người phụ nữ không biết chữ nhưng đã viết nên những trang sử vàng bằng chính cuộc đời mình.

Xin nghiêng mình trước người mẹ đã hiến dâng chồng, hiến dâng các con và hiến dâng cả tuổi thanh xuân cho nền độc lập dân tộc.

Và xin khắc ghi mãi tên Mẹ – Bùi Thị Thêm – như một biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước, của đức hy sinh và của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam; để ngọn lửa mà Mẹ đã thắp lên sẽ mãi cháy sáng trong trái tim các thế hệ người Việt Nam hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Bùi Thị Thêm (Ba Bé) | Câu chuyện thời hoa lửa