Bà mẹ Việt Nam Anh hùng – Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Bùi Thị Thêm " NGỌN ĐÈN KHÔNG BAO GIỜ TẮT"

NGỌN ĐÈN KHÔNG BAO GIỜ TẮT
"Lịch sử không chỉ nằm trong những trang sách, mà còn sống động trong ký ức của những con người đã đi qua chiến tranh."
Là một đoàn viên thanh niên, tôi luôn trân trọng những câu chuyện về lịch sử dân tộc. Nhưng có lẽ, câu chuyện khiến tôi xúc động nhất là những điều được nghe kể về Bà mẹ Việt Nam Anh hùng – Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Bùi Thị Thêm, người phụ nữ bình dị của quê hương Kiên Giang đã dành cả tuổi thanh xuân cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Trong một lần tìm hiểu về truyền thống cách mạng của địa phương, tôi được nghe kể lại cuộc đời của Mẹ Bùi Thị Thêm. Dù tuổi đã cao, giọng kể của Mẹ vẫn đong đầy cảm xúc khi nhắc về những năm tháng chiến tranh ác liệt.
Mẹ kể rằng, khi đất nước còn chìm trong khói lửa, chứng kiến cảnh quê hương bị giặc tàn phá, đồng bào bị áp bức, Mẹ đã quyết tâm tham gia cách mạng. Từ một người phụ nữ nông dân chân chất, Mẹ trở thành chiến sĩ giao liên, vận chuyển vũ khí và làm nhiệm vụ dẫn đường cho lực lượng cách mạng.
Những chuyến ghe chở vũ khí trên dòng sông Cái Lớn luôn đối mặt với hiểm nguy. Kẻ thù canh phòng nghiêm ngặt, chỉ cần một sơ suất nhỏ là có thể mất mạng hoặc bị bắt. Thế nhưng, bằng sự mưu trí và lòng dũng cảm, Mẹ đã nhiều lần vượt qua vòng vây của địch để đưa vũ khí đến nơi an toàn.
Mẹ từng bị địch bắt và tra tấn hết sức dã man. Chúng dùng mọi cực hình để buộc Mẹ khai ra cơ sở cách mạng. Nhưng dù bị đánh đập, điện giật hay đâm kim vào đầu ngón tay, Mẹ vẫn một lòng son sắt với Đảng, với cách mạng. Mẹ tâm sự: “Nếu mình khai báo thì đồng đội sẽ hy sinh. Dù có chết cũng không được phản bội cách mạng.”
Lời kể giản dị ấy khiến tôi vô cùng xúc động. Tôi tự hỏi, điều gì đã giúp một người phụ nữ nhỏ bé có thể vượt qua những đau đớn tưởng chừng không thể chịu đựng nổi? Có lẽ đó chính là lòng yêu nước, là niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước được độc lập. Không chỉ trực tiếp tham gia chiến đấu, Mẹ còn góp phần quan trọng trong nhiều trận đánh trên sông Cái Lớn. Những ngọn đèn tín hiệu được Mẹ bí mật thắp lên trong đêm tối đã giúp bộ đội xác định mục tiêu, đánh chìm nhiều tàu chiến của địch, góp phần làm nên những chiến công vẻ vang cho quân và dân Kiên Giang.
Nhưng chiến tranh không chỉ có chiến công mà còn đầy mất mát. Mẹ đã phải chịu nỗi đau khi chồng và hai người con lần lượt hy sinh vì Tổ quốc. Đó là sự hy sinh vô cùng lớn lao mà không lời nào có thể diễn tả hết được. Thế nhưng, vượt lên nỗi đau riêng, Mẹ vẫn tiếp tục hoạt động cách mạng cho đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng. Khi nghe câu chuyện ấy, tôi cảm nhận sâu sắc rằng những trang sử hào hùng của dân tộc không được viết nên bởi những con người phi thường, mà bởi những con người rất đỗi bình dị nhưng mang trong mình tình yêu nước vô hạn.
Ngày nay, chúng tôi được sống trong hòa bình, được học tập và cống hiến trong điều kiện tốt đẹp hơn rất nhiều. Mỗi lần nghĩ về Mẹ Bùi Thị Thêm và biết bao anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống, tôi càng ý thức rõ trách nhiệm của tuổi trẻ đối với quê hương, đất nước.
Là đoàn viên thanh niên, tôi tự nhủ phải không ngừng học tập, rèn luyện đạo đức, phát huy tinh thần xung kích, tình nguyện, góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp. Đó chính là cách thiết thực nhất để tri ân những người đã hy sinh vì nền độc lập, tự do của dân tộc.
Ngọn đèn tín hiệu trên dòng sông Cái Lớn năm xưa đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Nhưng ánh sáng của lòng yêu nước, của tinh thần kiên trung bất khuất mà Mẹ Bùi Thị Thêm để lại vẫn sẽ mãi là ngọn đèn soi đường cho thế hệ trẻ hôm nay và mai sau. Xin được cúi đầu tri ân Mẹ – người đã góp một phần tuổi xuân, máu và nước mắt để viết nên những trang sử vàng của dân tộc Việt Nam anh hùng.


