BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG BÙI THỊ CỦA
Mẹ Bùi Thị Của sinh năm 1925, là người phụ nữ nông thôn chân chất, hiền hậu. Mẹ lập gia đình với ông Nguyễn Văn Đây (sinh năm 1925), người cùng quê, và sinh được 08 người con (05 trai, 03 gái). Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, mái nhà nhỏ nơi vùng quê Tân An không chỉ là nơi che mưa che nắng cho đàn con, mà còn là nơi hun đúc tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường cho các con của Mẹ.
Ở vùng đất Tân An xưa, nay là xã Tân Bình, huyện Càng Long, có một người mẹ đã lặng lẽ đi qua chiến tranh bằng tất cả nỗi đau và sự hy sinh thầm lặng của đời mình – Bà mẹ Việt Nam anh hùng Bùi Thị Của.
Mẹ Bùi Thị Của sinh năm 1925, là người phụ nữ nông thôn chân chất, hiền hậu. Mẹ lập gia đình với ông Nguyễn Văn Đây (sinh năm 1925), người cùng quê, và sinh được 08 người con (05 trai, 03 gái). Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, mái nhà nhỏ nơi vùng quê Tân An không chỉ là nơi che mưa che nắng cho đàn con, mà còn là nơi hun đúc tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường cho các con của Mẹ.
Khi cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn khốc liệt, những người con trai của Mẹ lần lượt khoác ba lô lên đường. Mẹ tiễn con đi trong lặng lẽ, không khóc thành lời, chỉ dặn dò bằng ánh mắt và niềm tin: “Ráng làm tròn bổn phận với quê hương.” Và rồi, chiến tranh đã cướp đi của Mẹ 02 người con – hai phần máu thịt không bao giờ trở lại.
Người con đầu là liệt sỹ Nguyễn Thành Hai, sinh năm 1948, tham gia cách mạng từ rất sớm, ngày 01/7/1961, cấp bậc Hạ sỹ, thuộc địa phương quân Càng Long. Khi tuổi đời còn rất trẻ, đồng chí đã trực tiếp tham gia chiến đấu bảo vệ quê hương. Ngày 16/10/1962, trong một trận chiến tại ấp An Chánh, xã Tân An, đồng chí đã anh dũng hy sinh. Tin con ngã xuống đến với Mẹ như một nhát dao cứa vào tim, nhưng Mẹ vẫn nén đau, lặng lẽ chịu đựng, bởi Mẹ hiểu con mình đã hy sinh cho làng quê được yên bình.
Chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau ấy, Mẹ lại tiễn người con tiếp theo ra trận. Liệt sỹ Nguyễn Thành Tư, sinh năm 1951, tham gia cách mạng ngày 15/02/1969, cấp bậc Thượng sỹ, là y tá Tiểu đoàn 509. Không chỉ cầm súng, đồng chí còn mang trên vai nhiệm vụ cứu chữa thương binh, giành giật sự sống cho đồng đội giữa lằn ranh sinh – tử. Ngày 23/11/1971, trong lúc tham gia đánh bọn “rừng xanh” tại Nhà thờ Long Khánh, huyện Duyên Hải, đồng chí đã anh dũng hy sinh. Hai lần Mẹ tiễn con đi, hai lần nhận về tin dữ – nỗi đau ấy không lời nào tả xiết.
Suốt những năm tháng còn lại của cuộc đời, Mẹ Bùi Thị Của sống âm thầm, giản dị, mang trong lòng ký ức về những đứa con đã nằm lại trên mảnh đất quê hương. Mẹ không kể công, không than thở, chỉ lặng lẽ gìn giữ bàn thờ liệt sỹ, thắp nén nhang mỗi sớm chiều như cách Mẹ tiếp tục đồng hành cùng các con.
Để ghi nhận và tri ân sự hy sinh cao cả ấy, ngày 26/3/2014, Chủ tịch nước đã phong tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” cho Mẹ Bùi Thị Của theo Quyết định số 720/QĐ-CTN.
Cuộc đời của Mẹ là minh chứng sâu sắc cho hình ảnh người mẹ Việt Nam anh hùng – không ồn ào, không phô trương, nhưng sự hy sinh thì lớn lao vô hạn. Chính từ những người mẹ như Mẹ, quê hương Càng Long và đất nước Việt Nam mới có được hòa bình hôm nay.



