BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG BÙI THỊ HE
Con ơi, lại đây ngồi với Má...
Để Má nhớ lại xem nào. Cái nắng của vùng đất Củ Chi này bao năm vẫn vậy, cứ rát bỏng như cái
thuở tụi mình còn đào hầm dưới gốc cây bụi rậm. Má sinh năm 1921, cái thời mà đất nước mình còn lầm
than lắm. Lúc đó, Má cũng chỉ là người đàn bà nông dân chân lấm tay bùn, nhưng cái bụng mình thì
không chịu được cảnh giặc giày xéo quê hương.
Nhắm mắt lại, Má vẫn nghe như in tiếng bom dội nát những cánh đồng Phước Hiệp. Lúc đó, nhà Má
chẳng có gì quý giá ngoài mấy hũ gạo và những căn hầm bí mật đào vội trong đêm. Con biết không, có
những đêm mưa trắng trời, Má thức trắng, tai cứ dựng lên nghe tiếng xích xe tăng địch nổ máy đằng xa,
còn dưới chân mình — ngay dưới nền nhà thôi — là hơi thở của những đứa con chiến sĩ đang trú ẩn. Tim
Má đập nhanh lắm, không phải vì sợ mình chết, mà sợ giặc phát hiện ra tụi nó. Má tự nhủ: "Thà mình hy
sinh, chứ nhất định phải giữ được mạch máu cách mạng này".
Hồi đó Má làm giao liên, đôi quang gánh trên vai nhìn thì nhẹ tênh, nhưng bên trong là cả mạng
sống của bao nhiêu người. Có những lần đi qua đồn giặc, chúng nó chỉ súng vào mặt hỏi: "Bà già kia, đi
đâu?". Má cười hiền khô, tay vẫn giữ chắc đòn gánh, bụng dạ thì sắt lại nhưng mặt phải tỉnh bơ như
không có gì.
Nhưng con ơi... cái đau nhất đời Má không phải là những trận đòn roi hay những lúc chạy giặc. Cái đau
nhất là những buổi chiều ngồi tựa cửa, nhìn ra con đường mòn mà chẳng thấy bóng dáng đứa con nào trở
về. Má có tám người thân là Liệt sĩ. Tám lần Má đứt từng đoạn ruột. Có những đứa con ra đi khi tóc còn
xanh rì, Má tiễn nó đi bằng nụ cười động viên, để rồi đêm về chỉ biết ôm cái áo sờn vai của nó mà khóc
nghẹn. Có lúc, Má tưởng mình không gượng dậy nổi. Mỗi tấm giấy báo tử gởi về là một lần nấm mồ trong
lòng Má lại cao thêm một chút.
Nhưng rồi, nhìn mấy đứa nhỏ giao liên khác, nhìn những đứa con từ miền Bắc vào đánh giặc mà mặt
mũi lấm lem bùn đất, gọi Má một tiếng "Má ơi", là bao nhiêu nước mắt Má lại lặn ngược vào trong. Má
lại ra đồng, lại chuyển tin, lại nấu cơm cho tụi nó ăn. Má hiểu rằng, nếu mình gục ngã, tụi nhỏ sẽ mất đi
một điểm tựa.
Hòa bình về, đất thép Củ Chi xanh lại màu lá, lòng Má cũng dịu đi phần nào. Má không mong gì cao
sang, chỉ mong các con — thế hệ sau này — hãy nhớ rằng dưới mỗi tấc đất xanh tươi này là máu xương,
là tuổi trẻ và là cả nước mắt của những người mẹ như Má.
Cái danh hiệu "Mẹ Việt Nam Anh hùng" người ta trao, Má nhận cho các con của Má, cho những
người đã ngã xuống. Còn với Má, phần thưởng lớn nhất là thấy tụi con được đi học, được sống trong một
đất nước không còn tiếng súng.
Đất Củ Chi mình bền bỉ lắm con ạ, và lòng mẹ... cũng mãi vẹn nguyên một tấm lòng với nước non
như thế.
Phạm Hải Ngọc
11T1


