Bà mẹ Việt Nam anh hùng của quê hương Duyên Hải.
Mẹ sinh năm 1905, trong một thời đất nước còn chìm trong đêm dài nô lệ. Cuộc đời Mẹ gắn liền với ruộng đồng, với những buổi sớm gánh nước, chiều về nhóm bếp, tảo tần nuôi chồng, nuôi con. Mẹ lập gia đình với ông Nguyễn Văn Tư, người cùng quê Long Toàn, rồi sinh được năm người con. Với Mẹ, hạnh phúc giản dị chỉ là gia đình sum vầy, con cái lớn lên trong yên bình. Nhưng chiến tranh đã không cho Mẹ giữ trọn vẹn ước mong bình dị ấy.
Trên mảnh đất Long Toàn giàu truyền thống cách mạng, có một người Mẹ đã đi trọn cuộc đời mình trong thầm lặng, hy sinh và kiên cường – Mẹ Lê Thị Có, Bà mẹ Việt Nam anh hùng của quê hương Duyên Hải.
Mẹ sinh năm 1905, trong một thời đất nước còn chìm trong đêm dài nô lệ. Cuộc đời Mẹ gắn liền với ruộng đồng, với những buổi sớm gánh nước, chiều về nhóm bếp, tảo tần nuôi chồng, nuôi con. Mẹ lập gia đình với ông Nguyễn Văn Tư, người cùng quê Long Toàn, rồi sinh được năm người con. Với Mẹ, hạnh phúc giản dị chỉ là gia đình sum vầy, con cái lớn lên trong yên bình. Nhưng chiến tranh đã không cho Mẹ giữ trọn vẹn ước mong bình dị ấy.
Khi đất nước bước vào những năm tháng kháng chiến chống đế quốc Mỹ ác liệt, hai người con trai của Mẹ đã lần lượt rời mái nhà tranh, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Mẹ tiễn con đi trong nỗi lo của người mẹ, nhưng sâu thẳm là niềm tự hào và niềm tin vào chính nghĩa.
Người con cả, liệt sĩ Nguyễn Văn Hóa, sinh năm 1940, tham gia cách mạng từ rất sớm. Ở tuổi đôi mươi, anh khoác lên mình màu áo lính, mang theo lý tưởng giải phóng quê hương, đất nước. Ngày 20/10/1962, anh anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Tin dữ đến với Mẹ như nhát dao cắt sâu vào tim gan, nhưng Mẹ không gào khóc, không oán than. Mẹ nén đau thương, lặng lẽ chịu đựng, coi sự hy sinh của con là niềm tự hào của gia đình, của quê hương.
Nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai, chiến tranh lại tiếp tục cướp đi của Mẹ người con trai thứ hai – liệt sĩ Nguyễn Văn Vui, sinh năm 1945. Anh tham gia cách mạng năm 1974, khi đất nước bước vào giai đoạn quyết liệt nhất của cuộc kháng chiến. Chỉ sau thời gian ngắn lên đường, ngày 13/12/1974, anh đã anh dũng hy sinh. Hai lần tiễn con ra đi mà không có ngày trở lại, trái tim người Mẹ như vỡ nát. Nhưng Mẹ vẫn đứng vững, vẫn lặng thầm chịu đựng, vẫn một lòng tin tưởng vào ngày non sông thu về một mối.
Suốt cuộc đời mình, Mẹ Lê Thị Có mang trong tim nỗi đau mất con, nhưng chưa bao giờ lay chuyển niềm tin vào Đảng, vào cách mạng. Mẹ chính là hiện thân của đức hy sinh cao cả, của lòng yêu nước thầm lặng mà bền bỉ, là chỗ dựa tinh thần cho gia đình và là tấm gương sáng cho xóm làng, quê hương.
Ghi nhận công lao to lớn ấy, ngày 26/3/2014, Chủ tịch nước đã truy tặng Mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Danh hiệu ấy không chỉ là sự tri ân đối với riêng Mẹ, mà còn là sự tri ân đối với hàng vạn người mẹ Việt Nam đã hiến dâng những gì quý giá nhất của cuộc đời mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, câu chuyện về Mẹ Lê Thị Có nhắc nhở thế hệ trẻ chúng ta phải biết trân trọng những hy sinh to lớn của cha anh đi trước. Máu xương của các anh hùng liệt sĩ và nước mắt của các Mẹ đã đổi lấy cuộc sống yên bình hôm nay. Trách nhiệm của thế hệ trẻ không chỉ là ghi nhớ, biết ơn, mà còn là sống xứng đáng: học tập tốt, lao động sáng tạo, giữ gìn đạo lý “uống nước nhớ nguồn”, sẵn sàng cống hiến để xây dựng và bảo vệ Tổ quốc trong thời đại mới.
Mẹ đã đi xa từ năm 1989, nhưng hình ảnh người Mẹ quê Long Toàn với trái tim kiên trung, bất khuất sẽ còn mãi trong ký ức quê hương – như một ngọn đèn âm thầm soi sáng con đường cho các thế hệ Việt Nam hôm nay và mai sau.



