Bà mẹ Việt Nam anh hùng Đỗ Thị Điểm - Tấm gương sáng về nghị lực, đức hy sinh
Bà mẹ Việt Nam anh hùng Đỗ Thị Điểm - Tấm gương sáng về nghị lực, đức hy sinh
Bà mẹ Việt Nam anh hùng Đỗ Thị Điểm đã sống hơn một thế kỷ, chứng kiến sự đổi thay phát triển của quê hương, đất nước, cảm nhận trọn vẹn giá trị của tự do, hòa bình và những mất mát không thể gọi thành tên.
Chúng tôi đến thăm Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Đỗ Thị Điểm vào ngày cuối tháng 1-2026...
Bên hiên nhà, mẹ Điểm một mình lặng lẽ, hướng ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía cổng nhà. “Tuổi cao sức yếu rồi không đi đâu xa được, con cháu cũng đi làm cả. Mỗi ngày chỉ mong có người quen, bà con làng xóm ghé chơi, tâm tình, trò chuyện là vui lắm”, mẹ Điểm cười hiền hậu.
Đau thương, nhưng rất đỗi tự hào
Bà Đỗ Thị Điểm sinh năm 1921 trong một gia đình có truyền thống cách mạng tại xã Hưng Trạch, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình (nay là thôn Cổ Giang 2, xã Bố Trạch, tỉnh Quảng Trị).
Cũng như những người dân khác trên dải đất gió Lào, cát trắng, bà Điểm đã trải qua những năm tháng tuổi thơ đầy cơ cực, thiếu thốn. Lớn lên, lập gia đình, bà cùng chồng vất vả ngược xuôi để nuôi dạy các con khôn lớn, trưởng thành.
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, “đất lửa” Quảng Bình là nơi khai sinh phong trào “Xe chưa qua nhà không tiếc, đường chưa thông không tiếc máu tiếc xương” làm nức lòng quân và dân cả nước.
Hòa chung khí thế sục sôi của những ngày chống đế quốc Mỹ, mẹ Điểm tình nguyện tham gia dân công hỏa tuyến, vận chuyển, tiếp tế lương thực, vũ khí vào chiến trường miền Nam; đào hầm, nuôi giấu cán bộ, bộ đội.
Năm 1968, con trai đầu của mẹ Điểm - anh Nguyễn Xuân Khuê (sinh năm 1950) tạm biệt gia đình, tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày tiễn anh Khuê ra chiến trường, mẹ Điểm dặn con giữ gìn sức khỏe, làm tròn nhiệm vụ với nước, với dân. “Mẹ biết chiến trường rất ác liệt, con gắng giữ gìn sức khỏe, tự lo cho bản thân mình. Nếu có thời gian, thỉnh thoảng tranh thủ viết thư về cho gia đình, để mẹ biết con vẫn an toàn, con nhé!”, mẹ Điểm xúc động nhớ lại lời căn dặn anh Khuê trước lúc anh lên đường.
Và, anh Nguyễn Xuân Khuê đã thực hiện đúng như lời mẹ dặn. Cứ vài tháng, anh lại biên thư gửi về gia đình. Những lá thư từ chiến trường gửi về tuy không dài, nhưng là niềm động viên về tinh thần to lớn với mẹ Điểm, bởi mẹ biết, con trai mình vẫn khỏe mạnh, hăng hái cùng đồng đội thi đua đánh giặc lập công. Tuy nhiên, niềm vui đó không kéo dài được lâu...
Ngày 18-8-1969, trong một trận chiến với quân thù, anh Nguyễn Xuân Khuê bị trúng đạn và anh dũng hy sinh, đó là lúc mẹ Điểm vừa sinh con út hơn 3 tháng. Nỗi đau mất con trai khiến mẹ Điểm kiệt sức...


