Mẹ Việt Nam Anh hùng

BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÊ THỊ BẢY (1900 - 1979)

Mẹ sinh năm 1900, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong cảnh lầm than. Mẹ lập gia đình với ông Nguyễn Văn Phi, sinh được năm người con – bốn trai, một gái. Gian nhà nhỏ lúc nào cũng rộn ràng tiếng nói cười, tiếng chân con trẻ chạy quanh sân đất. Với mẹ, hạnh phúc giản dị lắm: là nhìn các con lớn lên khỏe mạnh, biết thương yêu nhau, biết sống cho điều phải.

Vĩnh Long14/01/2026Trường THPT Hoà Lợi (Đoàn thanh niên xã Hưng Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dưới mái nhà đơn sơ nơi ấp Mỹ Cẩm, xã Mỹ Cẩm, huyện Càng Long, có một người mẹ cả đời gắn bó với ruộng đồng, với bếp lửa và những buổi chiều chờ con ngoài ngõ. Người mẹ ấy là Mẹ Lê Thị Bảy – một Bà mẹ Việt Nam anh hùng, nhưng với chúng tôi, mẹ trước hết là hình ảnh rất đỗi thân thương của người mẹ quê hiền hậu, tảo tần.

Mẹ sinh năm 1900, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong cảnh lầm than. Mẹ lập gia đình với ông Nguyễn Văn Phi, sinh được năm người con – bốn trai, một gái. Gian nhà nhỏ lúc nào cũng rộn ràng tiếng nói cười, tiếng chân con trẻ chạy quanh sân đất. Với mẹ, hạnh phúc giản dị lắm: là nhìn các con lớn lên khỏe mạnh, biết thương yêu nhau, biết sống cho điều phải.

Rồi chiến tranh đến. Từng đợt giặc kéo về, làng quê không còn yên bình. Những đêm bom đạn vọng về từ xa, mẹ ôm con vào lòng, ru con ngủ trong lo âu nhưng vẫn dặn các con: “Đất nước còn giặc thì còn khổ. Làm trai phải biết đứng lên bảo vệ quê hương.” Lời dặn mộc mạc ấy đã theo các con mẹ bước vào con đường cách mạng.

Người con trai cả, Nguyễn Văn Phước, tham gia cách mạng từ những ngày đầu gian khó. Ngày 26/9/1953, trong một lần đi nắm tình hình địch, anh rơi vào ổ phục kích và anh dũng hy sinh. Tin dữ đến với mẹ như một nhát dao cắt vào tim. Mẹ lặng người, nước mắt chảy dài nhưng không một tiếng than oán. Mẹ thắp nén nhang cho con, đôi tay run run, rồi lặng lẽ ngồi bên bàn thờ đến tận khuya. Từ đó, trong căn nhà nhỏ, thiếu đi một giọng nói quen, một dáng người vẫn thường đỡ đần mẹ lúc mùa gặt.

Chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau ấy, chiến tranh chống Mỹ lại ngày càng ác liệt. Nguyễn Văn Dương, người con trai tiếp theo của mẹ, tiếp bước anh ra chiến trường. Ngày 26/7/1967, anh hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Hai lần tiễn con ra đi, hai lần nhận về giấy báo tử. Chiến tranh đã cướp đi của mẹ những gì quý giá nhất – máu thịt của chính mình.

Nhưng điều khiến chúng tôi kính phục nhất ở mẹ không chỉ là nỗi đau mẹ gánh chịu, mà là sự kiên trung, bất khuất toát lên từ dáng người gầy gò ấy. Mẹ không gục ngã, không lùi bước. Mẹ nén đau thương vào lòng, tiếp tục động viên con cháu, nuôi dưỡng tinh thần yêu nước trong từng bữa cơm, từng câu chuyện kể. Với mẹ, sự hy sinh của các con là mất mát vô cùng lớn, nhưng đó cũng là niềm tự hào thiêng liêng vì các con đã sống và chết cho Tổ quốc.

Năm tháng trôi qua, mái tóc mẹ bạc trắng theo thời gian và nỗi nhớ con không bao giờ nguôi. Đến ngày 04/8/2014, Nhà nước truy tặng mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Đó là sự ghi nhận xứng đáng cho cả một đời lặng thầm cống hiến, hy sinh của người mẹ quê.

Hôm nay, khi đất nước đã yên bình, đứng trước tên mẹ được khắc ghi trang trọng, chúng tôi – những người con quê hương – càng thấm thía giá trị của độc lập, tự do. Câu chuyện về Mẹ Lê Thị Bảy không chỉ là ký ức đau thương của một gia đình, mà là bài học sâu sắc cho thế hệ thanh niên hôm nay: hãy biết trân trọng hòa bình, sống có lý tưởng, có trách nhiệm với quê hương, đất nước, xứng đáng với những hy sinh thầm lặng nhưng vĩ đại của các Bà mẹ Việt Nam anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn