Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Rành
sưu tầm
LỜI THỀ "SỐNG NGOÀI VÒNG PHÁP LUẬT" CỦA KẺ THÙ
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt tại vùng đất Tuyên Bình (Long An), khi kẻ thù ráo riết thực hiện kế hoạch gom dân vào "ấp chiến lược" hòng chia cắt tình quân dân, có một người phụ nữ đã can trường chọn cho mình một lối đi riêng. Đó là Mẹ Việt Nam anh hùng Lê Thị Rành. Khi chồng mẹ - liệt sĩ Lê Văn Còn thoát ly đi chiến đấu, mẹ Rành một mình ở lại với đàn con thơ. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, mẹ đã đưa ra một quyết định sắt đá: Không vào vùng địch tạm chiếm, không sống trong ấp chiến lược. Mẹ đưa các con vào sâu giữa rừng tràm bạt ngàn, dựng căn nhà nhỏ ngụy trang kỹ lưỡng, bám rừng mà sống, bám đất mà chiến đấu. Với mẹ, sống dưới sự quản lý của kẻ thù là một nỗi nhục, còn sống giữa rừng tràm dù cực khổ nhưng hơi thở của tự do và cách mạng luôn hiện hữu.
"MỘT NÁCH NĂM CON" VÀ NỖI LO CỦA NGƯỜI MẸ CHIẾN SĨ
Cuộc sống giữa rừng tràm không chỉ là sự thiếu thốn về vật chất mà còn là cuộc trốn chạy không hồi kết trước những trận càn quét bất ngờ của giặc. Hình ảnh mẹ ôm chặt các con trong hầm trú ẩn hay nép sát dưới ao sen giữa cái lạnh và họng súng kẻ thù đã trở thành một phần của ký ức đau thương. Mẹ thường tâm sự rằng, nỗi sợ lớn nhất không phải là cái chết, mà là nỗi lo các con sẽ bơ vơ. Mẹ kể: "Hồi đó cực khổ cỡ nào, đi làm tôi cũng không dẫn con theo. Tôi sợ lỡ mình chết lúc đi làm thì đứa lớn ở nhà còn có thể lo cho các em". Sự hy sinh và tính toán của mẹ không chỉ dành cho bản thân mà là sự chuẩn bị cho sự sinh tồn của cả một gia đình cách mạng. Dù người thân ở Tây Ninh có ý định đón về đùm bọc, mẹ vẫn thẳng thừng từ chối: "Thà chết chứ không chấp nhận sống dưới áp bức". Mẹ ở lại rừng để làm trạm dừng chân cho bộ đội, để mỗi lần chồng đi công tác có thể ghé về thăm con.
CĂN NHÀ GIỮA RỪNG VÀ BỮA CƠM ẤM TÌNH ĐỒNG ĐỘI
Căn nhà nhỏ của mẹ Rành giữa rừng tràm đã trở thành một "địa chỉ đỏ" bí mật. Nơi đây, dù bữa cơm chỉ có con cua, con ốc bắt dưới rạch, mẹ vẫn sẵn sàng sẻ chia với những anh em chiến sĩ đang hoạt động bí mật. Những bữa cơm góp vốc gạo, con khô, đôi con ốc đồng của những người chiến sĩ ghé ngang đã tạo nên một sợi dây liên kết vô hình nhưng bền chặt, sưởi ấm lòng người giữa cái ác liệt của vùng chiến trường xưa. Mẹ không chỉ nuôi giấu cán bộ mà còn tự tay mình khâm liệm cho những đồng chí đã ngã xuống. Những cái chết của đồng đội không làm mẹ hoảng sợ, trái lại, nó càng hun đúc thêm lòng căm thù giặc và ý chí bất khuất trong lòng người mẹ Long An.
NỖI ĐAU "VĨNH VIỄN MẤT CON" VÀ KHÁT VỌNG ĐỘC LẬP
Nỗi đau lớn nhất cuộc đời mẹ đến sau cái chết của người chồng. Con trai lớn của mẹ - liệt sĩ Lê Văn Nguyên, dù mới 12 tuổi đã nuôi chí theo cha. Sau nhiều lần trốn mẹ về căn cứ bị đưa trở lại vì quá nhỏ, đến khi đủ 14 tuổi, mẹ lại gạt nước mắt tiễn anh lên đường đánh Mỹ. Và rồi, anh cũng mãi mãi không trở về. Ngày đất nước thống nhất, trong khi cả dân tộc hân hoan, lòng mẹ vẫn âm ỉ một nỗi đau vì gia đình không còn trọn vẹn. Tuy nhiên, mẹ Rành chưa bao giờ hối hận về con đường mình đã chọn. Mẹ tin rằng, nếu không có niềm tin và ý chí kiên cường ấy, sẽ không bao giờ có được nền độc lập hôm nay.
Giờ đây, Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Rành đang an hưởng tuổi già bên con cháu tại mảnh đất Tuyên Bình lịch sử. Những người con của mẹ đã trưởng thành, cháu chắt đã lập gia đình, đó là trái ngọt sau bao mùa bão lửa. Mẹ vẫn luôn nhắc nhở thế hệ sau: "Phải ghi nhớ công ơn người đi trước, giữ gìn truyền thống gia đình vì độc lập hôm nay đã phải đánh đổi bằng cả thanh xuân của lớp lớp cha anh". Mẹ Lê Thị Rành mãi mãi là một biểu tượng đẹp của người phụ nữ miền Nam: kiên trung, trung hậu và dũng cảm, một đóa sen ngát hương giữa rừng tràm Đồng Tháp Mười.
Sưu tầm



