BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG – NGÔ THỊ QUÉ
Mẹ Ngô Thị Qué sinh năm 1915, dân tộc Kinh, quê quán xã Trường Long Hòa, huyện Duyên Hải (nay là thị xã Duyên Hải). Mẹ lập gia đình với ông Trần Văn Phú, người cùng quê, hiền lành, cần cù. Vợ chồng Mẹ sinh được 04 người con (03 trai, 01 gái). Cuộc sống tuy nghèo khó, nhưng trong ngôi nhà nhỏ bên làng biển, Mẹ luôn dạy con bằng tình thương, bằng đạo lý làm người và lòng yêu nước được truyền từ bao đời.
Trong những ngày được phân công sưu tầm, tìm hiểu về các Bà mẹ Việt Nam anh hùng trên quê hương Duyên Hải, tôi có dịp lắng lòng trước câu chuyện về Mẹ Ngô Thị Qué, người mẹ bình dị của xã Trường Long Hòa – nơi từng hứng chịu biết bao đau thương trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Câu chuyện về Mẹ không chỉ là ký ức của một gia đình, mà còn là trang sử thấm đẫm máu xương và nước mắt của quê hương.
Mẹ Ngô Thị Qué sinh năm 1915, dân tộc Kinh, quê quán xã Trường Long Hòa, huyện Duyên Hải (nay là thị xã Duyên Hải). Mẹ lập gia đình với ông Trần Văn Phú, người cùng quê, hiền lành, cần cù. Vợ chồng Mẹ sinh được 04 người con (03 trai, 01 gái). Cuộc sống tuy nghèo khó, nhưng trong ngôi nhà nhỏ bên làng biển, Mẹ luôn dạy con bằng tình thương, bằng đạo lý làm người và lòng yêu nước được truyền từ bao đời.
Khi đế quốc Mỹ leo thang chiến tranh, quê hương Trường Long Hòa trở thành vùng chiến sự ác liệt. Trước vận mệnh của đất nước, các con của Mẹ đã không đứng ngoài cuộc. Hai người con trai của Mẹ lần lượt lên đường, mang theo lời dặn dò giản dị mà thiêng liêng của người mẹ: “Vì nước, vì dân, con cứ đi, mẹ ở nhà lo được.”
Người con trai cả là liệt sĩ Trần Văn Lọ, sinh năm 1944, giữ chức vụ Trung đội trưởng, thuộc Sư đoàn 9 – Chủ lực miền. Trên chiến trường, anh luôn là người chỉ huy gan dạ, xông pha nơi tuyến đầu. Ngày 06/10/1967, trong một trận chiến ác liệt, anh đã anh dũng hy sinh, hiến trọn tuổi thanh xuân cho sự nghiệp chống đế quốc Mỹ, bảo vệ Tổ quốc. Tin anh ngã xuống đến với Mẹ như nhát dao cứa vào lòng, nhưng Mẹ chỉ lặng lẽ khóc, rồi nén đau thương để tiếp tục làm hậu phương vững chắc.
Chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau mất con, Mẹ lại nhận thêm một hung tin khác. Liệt sĩ Trần Văn Nguyên, sinh năm 1949, là nhân viên Xưởng sản xuất vũ khí, nơi thầm lặng góp sức cho chiến trường bằng từng viên đạn, từng khẩu súng. Ngày 13/12/1966, anh đã hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ, khi tuổi đời còn rất trẻ. Hai người con, hai cuộc đời, hai sự hy sinh cao cả – tất cả đã được Mẹ dâng hiến cho Tổ quốc không một lời than trách.
Trong vai trò là một cán bộ Đoàn hôm nay, khi ghi lại những dòng này, tôi càng thấm thía hơn giá trị của hòa bình. Mẹ Ngô Thị Qué đã sống trọn đời trong đau thương, chịu đựng nỗi mất mát không gì bù đắp được, nhưng Mẹ vẫn giữ trọn niềm tin vào ngày đất nước độc lập, quê hương yên bình. Sự hy sinh thầm lặng của Mẹ chính là nền tảng tinh thần để các thế hệ trẻ hôm nay tiếp bước, sống có lý tưởng, có trách nhiệm với quê hương, đất nước.
Để ghi nhận công lao to lớn ấy, ngày 26/3/2014, Chủ tịch nước đã truy tặng Mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” theo Quyết định số 723/QĐ-CTN. Danh hiệu ấy là sự tri ân sâu sắc của Đảng, Nhà nước và Nhân dân đối với một người mẹ đã hiến dâng những gì thiêng liêng nhất của đời mình cho độc lập, tự do của dân tộc.
Hôm nay, khi quê hương Trường Long Hòa đã đổi thay từng ngày, câu chuyện về Mẹ Ngô Thị Qué vẫn còn đó – lặng lẽ mà thiêng liêng. Đối với thế hệ trẻ chúng tôi, Mẹ không chỉ là một cái tên trong hồ sơ lịch sử, mà là ngọn lửa truyền thống, nhắc nhở mỗi cán bộ Đoàn phải sống xứng đáng hơn, trách nhiệm hơn với quê hương Duyên Hải anh hùng và với những hy sinh lớn lao của các Mẹ Việt Nam anh hùng.

