Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng Nguyễn Thị Bông – Một đời kiên trung vì cách mạng
Mẹ Nguyễn Thị Bông sinh năm 1940, lớn lên trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng. Mẹ, chú và em trai đều tham gia hoạt động cho lực lượng ta. Trở về phường Tân An, tỉnh Tây Ninh hôm nay, giữa nhịp sống đô thị yên bình, khó có thể hình dung nơi đây từng là vùng đất khốc liệt, in dấu biết bao hy sinh của các chiến sĩ cách mạng.
Ngay từ thuở nhỏ, mẹ đã tận mắt chứng kiến quê hương bị giày xéo, người thân bị bắt bớ, tra tấn. Nỗi căm thù giặc cùng tình yêu quê hương đã hun đúc trong mẹ ý chí kiên cường, tiếp nối con đường cách mạng của gia đình. Mẹ âm thầm nuôi giấu cán bộ, làm hậu phương vững chắc cho chồng hoạt động bí mật, giữ trọn niềm tin vào ngày thắng lợi.
Không chỉ dừng lại ở vai trò hậu phương, mẹ Bông còn trực tiếp tham gia công tác giao liên. Mẹ từng giấu thư từ trong búi tóc, lặng lẽ vượt qua các đồn bốt địch. Mỗi chuyến đi đều đối mặt hiểm nguy, nhưng mẹ chưa từng chùn bước, góp phần giữ vững mạch liên lạc trong những thời điểm cam go nhất. Bên cạnh đó, mẹ còn âm thầm tiếp tế lương thực, thuốc men cho các cơ sở cách mạng.
Ngôi nhà của mẹ nhiều lần bị địch lục soát, tra hỏi và quấy nhiễu. Trước những ánh mắt dò xét và lời đe dọa, mẹ vẫn bình tĩnh đáp: “Tôi không biết gì hết, tôi chỉ biết làm ruộng, chăm con…”. Mẹ còn dặn các con tuyệt đối giữ kín mọi thông tin, không được tiết lộ việc có cán bộ hay người cách mạng lui tới, bởi mẹ hiểu chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể gây tổn thất lớn cho cơ sở.
Năm 1967, trong giai đoạn chiến tranh ác liệt, chồng mẹ là ông Lê Văn Khương hy sinh khi đang làm nhiệm vụ cài mìn tiêu diệt phương tiện địch. Trước mất mát quá lớn, mẹ đau đớn tột cùng. Trong hoàn cảnh nghèo khó, mẹ phải chạy vạy từng đồng lo hậu sự. Với số tiền ít ỏi gom góp được, mẹ mua hòm, vải làm khăn tang, rồi tự tay lo liệu mọi việc trong cảnh thiếu thốn.
Trở thành góa phụ khi mới 27 tuổi, mẹ không đi bước nữa. Một mình mẹ vừa làm ruộng, vừa gánh vác vai trò cha mẹ để nuôi con khôn lớn trong gian khó. Nỗi đau riêng không làm mẹ gục ngã, ngược lại càng khiến mẹ thêm kiên cường, tiếp tục một lòng theo cách mạng.
Trong những năm chiến tranh, mẹ hai lần bị địch bắt và tra tấn dã man tại Ty cảnh sát Long An. Dù bị đe dọa tính mạng, mẹ vẫn kiên quyết không khai báo. Có lần mẹ dõng dạc nói: “Nếu giết tôi thì hãy đưa cả 5 đứa con nhỏ của tôi đến đây, trước cột cờ này, mẹ con chúng tôi cùng chết”. Không khai thác được gì, địch buộc phải thả mẹ ra. Khi trở về, thân thể mẹ bầm tím, khiến gia đình vô cùng xót xa.
Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, tưởng rằng chiến tranh đã lùi xa, nhưng mất mát vẫn tiếp tục. Tháng 12-1975, con trai đầu của mẹ là anh Lê Văn Thanh, khi đó là Xã đội phó xã Bình Tâm, đã hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ tại địa phương. Anh được công nhận liệt sĩ và được cấp Bằng Tổ quốc ghi công.
Sự hy sinh ấy không còn giữa bom đạn chiến trường, nhưng vẫn là nỗi đau sâu sắc, để lại vết thương tinh thần không gì bù đắp được. Thêm một lần nữa, mẹ phải tiễn người thân yêu nhất ra đi.
Nay mẹ Nguyễn Thị Bông đã bước sang tuổi 86. Cả cuộc đời mẹ là biểu tượng của lòng dũng cảm, sự hy sinh thầm lặng và niềm tin sắt son vào cách mạng. Dù trải qua biết bao mất mát, mẹ vẫn giữ trọn lời thề: “Sống cũng vì cách mạng, chết cũng vì cách mạng.”



