Bà mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Cậy (1907 – 1993).
Mẹ sinh ra trong một gia đình nông dân thuần hậu, sớm quen với cuộc sống lam lũ, tảo tần. Lập gia đình với ông Huỳnh Văn Thiệt, người cùng quê, Mẹ sinh được 11 người con. Cuộc đời Mẹ là chuỗi ngày vất vả nuôi con khôn lớn, gắn bó với ruộng vườn, xóm làng, luôn đau đáu một mong ước giản dị: con cái lớn lên trong yên bình, quê hương không còn bóng giặc.
Trên mảnh đất xã Đại Phước, huyện Càng Long, nơi những con sông hiền hòa chảy qua làng xóm và cũng từng in dấu bao bước chân người đi kháng chiến, có một người mẹ đã lặng lẽ hiến dâng những gì thiêng liêng nhất của đời mình cho Tổ quốc. Đó là Bà mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Cậy (1907 – 1993).
Mẹ sinh ra trong một gia đình nông dân thuần hậu, sớm quen với cuộc sống lam lũ, tảo tần. Lập gia đình với ông Huỳnh Văn Thiệt, người cùng quê, Mẹ sinh được 11 người con. Cuộc đời Mẹ là chuỗi ngày vất vả nuôi con khôn lớn, gắn bó với ruộng vườn, xóm làng, luôn đau đáu một mong ước giản dị: con cái lớn lên trong yên bình, quê hương không còn bóng giặc.
Nhưng chiến tranh đã không cho Mẹ một cuộc đời bình yên như mong muốn. Khi đế quốc Mỹ mở rộng chiến tranh, vùng quê Đại Phước trở thành nơi địch càn quét, đánh phá ác liệt. Trong khói lửa chiến tranh ấy, các con của Mẹ đã sớm giác ngộ cách mạng, tình nguyện lên đường chiến đấu để bảo vệ quê hương, đất nước.
Người con trai Huỳnh Văn Lường, sinh năm 1942, tham gia cách mạng ngày 01/4/1964, là Trung sĩ bộ đội chủ lực Miền (Miền Tây). Anh rời quê nhà khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo lời dặn dò lặng lẽ của Mẹ: “Đi đánh giặc thì phải đánh cho đến cùng”. Trên các chiến trường gian khổ, anh luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao. Ngày 20/02/1967, anh anh dũng hy sinh vì sự nghiệp chống đế quốc Mỹ, bảo vệ Tổ quốc. Từ ngày ấy, Mẹ Nguyễn Thị Cậy vĩnh viễn mất đi người con trai hiếu thảo, người chiến sĩ kiên trung của cách mạng.
Nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai, Mẹ lại phải đón nhận thêm một tin dữ. Huỳnh Văn Ảnh, sinh năm 1947, là đội viên du kích xã Đại Phước, đã sớm tham gia bảo vệ quê hương bằng tất cả lòng dũng cảm của tuổi trẻ. Ngày 09/9/1969, trong trận đánh đồn Bãi San, anh đã chiến đấu ngoan cường và anh dũng hy sinh. Máu của anh hòa vào đất quê hương, tô thắm thêm truyền thống bất khuất của mảnh đất Đại Phước anh hùng.
Hai lần tiễn con đi không ngày trở lại, nỗi đau ấy không lời nào diễn tả hết. Nhưng Mẹ Nguyễn Thị Cậy đã nén chặt nước mắt, gạt đi đau thương riêng để tiếp tục sống, tiếp tục làm chỗ dựa tinh thần cho các con còn lại và cho cả xóm làng trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Ở Mẹ, người ta thấy được hình ảnh cao đẹp của người mẹ Việt Nam: thầm lặng, kiên cường, sẵn sàng hiến dâng máu thịt của mình cho độc lập, tự do của dân tộc.
Mẹ sống đến năm 1993, mang theo trong tim nỗi nhớ khôn nguôi về những người con đã hy sinh, nhưng cũng mang theo niềm tự hào lặng lẽ khi đất nước được hòa bình, quê hương đổi thay từng ngày.
Ngày 04/8/2014, Chủ tịch nước đã truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” cho Mẹ Nguyễn Thị Cậy theo Quyết định số 1853/QĐ-CTN. Danh hiệu ấy là sự tri ân thiêng liêng của Tổ quốc đối với một người mẹ đã dâng hiến trọn vẹn đời mình và những người con ưu tú cho cách mạng.
Hôm nay, khi nhắc lại câu chuyện về Mẹ Nguyễn Thị Cậy, lòng chúng tôi – những người con của quê hương Càng Long – càng thêm thấm thía giá trị của hòa bình. Sự hy sinh của Mẹ và các anh hùng liệt sĩ mãi mãi là ngọn lửa soi đường, nhắc nhở thế hệ hôm nay và mai sau phải sống xứng đáng, trách nhiệm và nghĩa tình hơn với quê hương, đất nước.



