Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Điểm
Mẹ Nguyễn Thị Điểm, sinh năm 1919 tại tỉnh Thái Bình, là một người phụ nữ đã đi qua gần trọn thế kỷ với những thăng trầm của đất nước. Từ quê lúa Thái Bình đến thị trấn Tiên Yên, huyện Tiên Yên, tỉnh Quảng Ninh, cuộc đời mẹ gắn liền với lao động, với gia đình và với những năm tháng kháng chiến gian khổ.
Là người nông dân cần cù, mẹ cùng chồng tần tảo làm ăn, nuôi dạy người con trai duy nhất là Đoàn Quang Tang trưởng thành. Trong mái ấm giản dị ấy, tình yêu thương và sự hy sinh luôn là nền tảng vững chắc. Nhưng khi đất nước bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, gia đình nhỏ ấy cũng không thể đứng ngoài dòng chảy của lịch sử.
Hiểu rõ trách nhiệm của mỗi người dân đối với Tổ quốc, mẹ đã động viên người con duy nhất của mình lên đường nhập ngũ, vào Nam chiến đấu. Đó là quyết định mang theo cả niềm tin và nỗi lo, bởi với mẹ, con không chỉ là máu thịt mà còn là chỗ dựa duy nhất.
Rồi chiến tranh đã mang đi điều quý giá nhất của mẹ.
Người con trai duy nhất – Đoàn Quang Tang – đã anh dũng hy sinh nơi chiến trường miền Nam. Nỗi đau ấy không thể diễn tả bằng lời, nhưng mẹ đã chọn cách vượt qua bằng sự kiên cường. Ở hậu phương, mẹ tiếp tục lao động sản xuất, tham gia các phong trào phục vụ kháng chiến, động viên thanh niên địa phương hăng hái lên đường bảo vệ Tổ quốc, vận động nhân dân thực hiện tốt chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước.
Cuộc đời mẹ là sự nối tiếp của những cống hiến không ngừng nghỉ – từ việc chăm lo gia đình đến đóng góp cho xã hội. Với những hy sinh và đóng góp ấy, mẹ đã được Đảng và Nhà nước tặng thưởng Huân chương Độc lập hạng Ba.
Ngày 17/12/1994, mẹ Nguyễn Thị Điểm được phong tặng danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam Anh hùng – sự ghi nhận xứng đáng cho một cuộc đời tận tụy và giàu lòng yêu nước.
Năm 2000, mẹ trở về quê gốc Thái Bình sinh sống và sau đó qua đời, khép lại một hành trình dài đầy ý nghĩa.
Mẹ Nguyễn Thị Điểm không chỉ là một người mẹ, mà còn là biểu tượng của những người phụ nữ Việt Nam đã sống trọn đời cho gia đình và Tổ quốc.
Một đời theo đất nước,
một lần tiễn con,
và mãi mãi là sự hy sinh không thể nào quên.



