Mẹ Việt Nam Anh hùng

Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Em

An Giang01/05/2026Đoàn trường Cao Đẳng nghề An Giang (Đoàn trường Cao Đẳng nghề An Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Nguyễn Thị Em, sinh năm 1890 tại xã Cộng Hòa, huyện Yên Hưng, tỉnh Quảng Ninh, là hình ảnh tiêu biểu của người phụ nữ nông dân Việt Nam xưa – nghèo khó, tần tảo nhưng giàu nghị lực và tình yêu thương.

Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, mẹ lớn lên cùng những tháng ngày lam lũ, quen với cái nắng, cái gió và những mùa vụ nhọc nhằn. Cả cuộc đời mẹ gắn với ruộng đồng và những lo toan thường nhật. Mẹ nuôi dạy người con trai duy nhất là Bùi Văn Hinh bằng tất cả tình yêu và hy vọng giản dị của một người mẹ.

Nhưng khi thực dân Pháp nổ súng xâm lược nước ta, cuộc sống vốn đã khó khăn lại càng trở nên khắc nghiệt hơn. Trước vận mệnh của đất nước, mẹ đã không giữ con cho riêng mình. Mẹ động viên người con duy nhất lên đường nhập ngũ, tham gia kháng chiến.

Đó là một quyết định không dễ dàng. Với một người mẹ nghèo, con chính là chỗ dựa duy nhất. Nhưng mẹ đã chọn hy sinh tình riêng để đặt nghĩa lớn lên trên hết.

Sau khi con nhập ngũ, cuộc sống của mẹ càng trở nên chật vật. Không còn người đỡ đần, mẹ phải đi làm thuê để mưu sinh, tự mình gánh vác mọi khó khăn. Những ngày tháng ấy, chắc hẳn là chuỗi ngày vừa vất vả, vừa đầy lo lắng và nhớ thương.

Rồi tin dữ đến: người con trai duy nhất của mẹ đã anh dũng hy sinh.

Nỗi đau ấy đến với mẹ trong hoàn cảnh đã quá khốn khó. Nhưng mẹ không còn nhiều thời gian để chịu đựng nỗi đau đó. Năm 1947, mẹ qua đời, hưởng thọ 57 tuổi, mang theo cả nỗi nhớ con chưa kịp nguôi ngoai.

Cuộc đời mẹ Nguyễn Thị Em khép lại trong lặng lẽ, không có những điều lớn lao, không có những vinh danh khi còn sống. Nhưng chính sự lặng lẽ ấy lại chứa đựng một giá trị sâu sắc – giá trị của sự hy sinh không điều kiện.

Ngày 28/4/1997, Đảng và Nhà nước đã truy tặng mẹ danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Đó là sự ghi nhận muộn màng nhưng xứng đáng cho một cuộc đời đã âm thầm dâng hiến.

Mẹ không để lại nhiều điều cho riêng mình.
Chỉ để lại một người con – và người con ấy đã hiến trọn đời cho Tổ quốc.

Một đời lam lũ, một lần tiễn con – nhưng sự hy sinh ấy là mãi mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn