Khác

BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ KHÁ – TẤM LÒNG TẢO TẦN VÀ ĐỨC HY SINH CAO CẢ VÌ TỔ QUỐC

PHAN THỊ CẨM NHUNG

An Giang30/08/2026Trường Đại học Hải Dương (Trường Đại học Hải Dương)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Nguyễn Thị Khá sinh năm 1903 tại làng Mỹ Thành, quận Cai Lậy, tỉnh Mỹ Tho. Mẹ sinh ra và lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo, ruộng đất ít ỏi nên cuộc sống chủ yếu dựa vào nghề làm thuê làm mượn vất vả. Khi trưởng thành, mẹ lập gia đình cùng ông Nguyễn Văn Khê (sinh năm 1903), một người cùng quê. Tuy nhiên, gánh nặng cuộc sống chưa dừng lại ở đó thì chồng mẹ lại sớm từ trần, để lại một mình mẹ lặng lẽ gánh vác việc gia đình.

Do không có đất sản xuất tại quê nhà, mẹ đã quyết định dời chân đến vùng đất Ấp 4, xã Ba Sao (khu vực rạch Xẻo Xình) để khai hoang. Bằng sự kiên trì, chịu thương chịu khó và giọt mồ hôi lao động gian khổ, mẹ đã khai phá được 1,5 mẫu đất để an cư, lạc nghiệp và nuôi dạy các con.

Mẹ sinh được 4 người con (gồm ba người con trai và một người con gái). Sống trên mảnh đất giàu truyền thống yêu nước, mẹ đã giáo dục các con trưởng thành, nuôi dưỡng lòng căm thù giặc và tinh thần xả thân vì độc lập dân tộc. Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Hồn nước, cả 3 người con trai của mẹ đều lần lượt dấn thân vào con đường cách mạng và đã anh dũng hy sinh ngoài chiến trường, trở thành những liệt sĩ kiên trung.

Nỗi đau mất đi cả ba người con trai – những đứa con do chính tay mẹ chắt chiu từng giọt mồ hôi nuôi lớn – là mất mát vô cùng to lớn và không gì bù đắp nổi. Thế nhưng, với bản lĩnh vững vàng cùng sức chịu đựng phi thường của một người phụ nữ Nam Bộ, mẹ Nguyễn Thị Khá đã nén đau thương, kiên cường sống trọn vẹn nghĩa tình với xóm làng, làm hậu phương vững chắc cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.

Cuộc đời của Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Khá là một biểu tượng sáng ngời về đức hy sinh thầm lặng, lòng yêu nước nồng nàn và tinh thần cống hiến trọn vẹn những gì quý giá nhất của gia đình cho sự nghiệp đấu tranh giành độc lập, tự do cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn