Bà mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Kim Oanh - Hai lần tiễn con lên đường bảo vệ Tổ quốc
Ở tuổi 93, mái tóc đã bạc trắng theo năm tháng, nhưng trong trái tim Nguyễn Thị Kim Oanh vẫn luôn vẹn nguyên hình bóng của hai người con trai liệt sĩ. Mỗi lần nhắc đến tên các con, đôi mắt mẹ lại ánh lên niềm tự hào xen lẫn nỗi nhớ khôn nguôi.

Ngày ấy, gia đình mẹ sống giản dị ở vùng quê Nghệ An. Mẹ làm việc trong hợp tác xã may mặc, cha là thầy giáo. Cuộc sống còn nhiều khó khăn nhưng các con luôn được dạy phải sống tử tế, biết yêu thương và có trách nhiệm với quê hương, đất nước.
Người con trai thứ ba, anh Nguyễn Ngọc Hà, vốn hiền lành và giàu tình cảm. Năm 1978, khi cùng lúc nhận giấy báo nhập học và giấy gọi nhập ngũ, anh đã gác lại giấc mơ giảng đường để lên đường bảo vệ Tổ quốc. Ít lâu sau, anh hy sinh tại chiến trường Campuchia khi tuổi đời còn rất trẻ.
Nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai thì hai năm sau, người con trai thứ tư là anh Nguyễn Ngọc Hải tiếp tục viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Anh cũng từ bỏ cơ hội học đại học để nối tiếp con đường của anh trai. Nhưng rồi, chiến tranh thêm một lần lấy đi người con của mẹ.
Hai lần nhận giấy báo tử là hai lần trái tim người mẹ như vỡ vụn. Thế nhưng, mẹ Oanh không gục ngã. Mẹ sống tiếp bằng niềm tin rằng sự hy sinh của các con là vì độc lập, bình yên của dân tộc.
Nhiều năm sau, mẹ cùng gia đình tìm được phần mộ của hai anh và đưa các anh trở về quê hương. Trong căn nhà nhỏ, những tấm bằng “Tổ quốc ghi công” luôn được đặt ở nơi trang trọng nhất. Với mẹ, đó không chỉ là sự ghi nhận của đất nước mà còn là minh chứng thiêng liêng cho lòng yêu nước và tinh thần cống hiến của các con.
Câu chuyện của mẹ Nguyễn Thị Kim Oanh nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay rằng: hòa bình không tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao người con đất Việt. Sống trong hòa bình, mỗi người trẻ càng cần biết trân trọng lịch sử, sống có trách nhiệm, biết yêu thương gia đình, nỗ lực học tập và cống hiến để xứng đáng với sự hy sinh của cha anh đi trước.



