Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Quyền
Nguyễn Thị Quyền là hình ảnh của một người mẹ Việt Nam Anh hùng mang dáng dấp rất đỗi quen thuộc của làng quê Nghệ An – nơi những câu chuyện lớn của lịch sử thường bắt đầu từ những con người bình dị nhất.
Mẹ sinh năm 1920 tại xã Lạng Sơn, huyện Anh Sơn. Cuộc đời mẹ gắn với ruộng đồng, với nhịp sống chậm rãi nhưng bền bỉ của một người phụ nữ nông thôn. Không có nhiều điều được ghi chép lại về đời sống thường ngày, nhưng chính sự giản đơn ấy lại là nền cho một câu chuyện mang nhiều ý nghĩa hơn: câu chuyện về sự hy sinh của một người mẹ.
Người con duy nhất của mẹ là Nguyễn Văn Chất. Khi đất nước bước vào những năm tháng chiến tranh, anh rời quê hương lên đường nhập ngũ, mang theo niềm tin rất giản dị: hoàn thành nhiệm vụ rồi trở về. Nhưng chiến tranh đã không để điều đó trở thành hiện thực.
Từ khi nhận tin con hy sinh, cuộc sống của Nguyễn Thị Quyền như bước sang một trạng thái khác. Ngôi nhà vẫn còn đó, ruộng vườn vẫn tiếp tục, nhưng điều quan trọng nhất trong đời mẹ thì không còn nữa. Nỗi đau ấy không ồn ào, không được kể lại bằng những lời bi tráng, mà nằm trong sự im lặng kéo dài của một người mẹ.
Điều làm nên hình ảnh mẹ không phải là những hành động lớn lao, mà là cách mẹ sống tiếp sau mất mát. Không phô trương, không than trách, mẹ chấp nhận nỗi đau như một phần của cuộc đời mình – điều rất nhiều người mẹ Việt Nam trong chiến tranh đã từng trải qua.
Ngày 27/8/1995, mẹ Nguyễn Thị Quyền được Chủ tịch nước ký Quyết định số 522-KT/CTN phong tặng danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng”. Đây là sự ghi nhận dành cho một người mẹ đã hiến dâng người con duy nhất cho Tổ quốc.


