Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Rư
Mẹ Nguyễn Thị Rư sinh năm 1929, hy sinh năm 1969 ở tuổi 40. Xuất thân từ cái nghèo tột cùng, phải đi làm thuê từ nhỏ, mẹ đã vươn lên trở thành một chiến sĩ cách mạng kiên trung, gánh vác nhiệm vụ thay cho cả người chồng và người con đã ngã xuống.
Năm 1960, khi chồng mẹ là ông Ngô Văn Then giữ chức Xã đội phó, mẹ cũng bắt đầu dấn thân làm giao liên. Năm 1961, mẹ bị địch bắt giam tại nhà tù Phú Lợi – nơi khét tiếng với những đòn tra tấn dã man. Dẫu bị tù đày, mẹ vẫn giữ vững khí tiết. Sau khi được trả tự do vào năm 1962, mẹ không hề nao núng mà lập tức quay lại hoạt động, vận động binh vận và bám trụ giữ làng.
Cuộc đời mẹ Rư là một chuỗi những nỗi đau nén lại thành hành động:
Năm 1964: Con trai lớn Ngô Văn Quân hy sinh khi mới 16 tuổi để bảo vệ căn cứ Thiếu sinh quân.
Năm 1966: Chồng mẹ, ông Ngô Văn Then, hy sinh dưới làn đạn máy bay địch khi đang đi công tác.
Bi tráng nhất là ngày 29/02/1969, khi hay tin cán bộ của ta đang bị thương nặng và bị giặc bao vây tại ấp Tầm Lanh, mẹ đã không quản hiểm nguy, trực tiếp tham gia cuộc tấn công giải cứu đồng đội. Trong làn mưa đạn truy sát từ máy bay địch, mẹ đã anh dũng ngã xuống. Mẹ hy sinh khi đang làm tròn sứ mệnh của một người chiến sĩ: cứu lấy sự sống cho đồng đội của mình.
Gia đình mẹ Rư là một "gia đình đỏ" tiêu biểu với sự đóng góp xương máu của nhiều thành viên:
Con rể: Anh hùng LLVTND, Liệt sĩ Cao Văn Soái (hy sinh năm 1970).
Con trai út: Anh Ngô Văn Nhân (hy sinh năm 1970 do vướng mìn của địch).
Các con gái: Chị Ngô Thị Anh và Ngô Thị Khởi đều là những giao liên, du kích dũng cảm, mang trên mình những vết thương và ký ức tù đày của chiến tranh.



