BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG: Nguyễn Thị Sáu

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Ngôi nhà của mẹ Nguyễn Thị Sáu nằm cuối một con đường nhỏ ở Phường Phú Tân. Căn nhà không lớn, nhưng gọn gàng, yên tĩnh. Trước hiên, vài chậu bông được con cháu chăm sóc cẩn thận. Trong không gian ấy, ký ức về một người mẹ từng đi qua chiến tranh vẫn còn hiện hữu qua từng câu chuyện được kể lại.
Người phụ nữ của gia đình và xóm làng
Mẹ Nguyễn Thị Sáu sinh năm 1921 trong một gia đình nông dân. Từ nhỏ, mẹ đã quen với cuộc sống vất vả, sớm hôm gắn với ruộng đồng. Lập gia đình, sinh con, mẹ sống giản dị, cần mẫn, hết lòng vì chồng con.
Những năm trước chiến tranh, cuộc sống gia đình tuy khó khăn nhưng êm ấm. Mẹ Sáu từng nghĩ, chỉ cần nuôi con lớn lên, gia đình yên ổn là đủ. Nhưng rồi chiến tranh lan tới Phú Tân, làm thay đổi tất cả.
Ngôi nhà trở thành điểm tựa trong kháng chiến
Khi phong trào cách mạng phát triển, nhiều cán bộ, du kích hoạt động ở địa phương. Nhà mẹ Sáu nằm ở vị trí kín đáo, thuận lợi cho việc qua lại nên được chọn làm nơi dừng chân tạm thời.
Mẹ tham gia cách mạng bằng những việc rất đỗi quen thuộc: nấu cơm, nấu nước, giữ đồ, trông chừng khi cán bộ nghỉ lại. Có những đêm, mẹ thức trắng để canh gác, chỉ cần nghe động lạ là báo hiệu cho mọi người rút lui kịp thời.
Những lúc địch càn quét, mẹ vẫn giữ vẻ bình thản của một người phụ nữ quê mùa, che giấu hoạt động cách mạng bằng sự khéo léo và bình tĩnh. Nhờ vậy, nhiều lần cán bộ thoát hiểm an toàn.
Những người con ra đi từ ngôi nhà nhỏ
Mẹ Sáu có ba người con trai. Lớn lên giữa bom đạn và cảnh làng quê bị tàn phá, các con sớm ý thức được trách nhiệm với quê hương. Khi đến tuổi, cả ba đều tham gia kháng chiến.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Ngày tiễn con đi, mẹ Sáu không nói nhiều. Mẹ chỉ dặn:
“Đi làm việc nước thì ráng làm cho trọn, đừng lo cho má.”
Người con cả của mẹ hy sinh trong một trận đánh năm 1968. Tin báo về khiến mẹ sững người, nhưng rồi mẹ nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Mẹ hiểu rằng, con mình đã chọn con đường không thể quay đầu.
Vài năm sau, người con thứ hai cũng ngã xuống khi đang làm nhiệm vụ. Hai lần nhận tin dữ, nỗi đau như khắc sâu vào lòng, nhưng mẹ Sáu vẫn không rời bỏ công việc hậu cần. Mẹ tiếp tục nuôi giấu cán bộ, xem đó là cách để đồng hành cùng các con.
Người con út tiếp tục chiến đấu cho đến ngày đất nước thống nhất.
Những năm tháng sau hòa bình
Sau ngày giải phóng, Phú Tân dần hồi sinh. Mẹ Sáu lúc này đã lớn tuổi, nhưng vẫn giữ thói quen làm việc. Mẹ trồng rau, nuôi gà, chăm sóc con cháu.
Khi được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, mẹ Sáu đón nhận một cách giản dị. Mẹ nói với con cháu:
“Má chỉ mong tụi bây sống cho đàng hoàng, vậy là mấy anh tụi bây vui rồi.”
Những năm cuối đời, mẹ thường được đoàn viên thanh niên đến thăm hỏi. Mẹ kể chuyện xưa bằng giọng chậm rãi, không nhấn mạnh mất mát, chỉ kể như một phần cuộc đời đã đi qua.
Câu chuyện còn lại với hôm nay
Ngày mẹ Sáu qua đời, bà con trong xóm đến tiễn đưa rất đông. Mọi người nhắc đến mẹ như một người phụ nữ hiền lành, chịu thương chịu khó, đã hi sinh cả cuộc đời cho gia đình và quê hương.
Hôm nay, căn nhà của mẹ vẫn được con cháu gìn giữ. Mỗi dịp lễ, bàn thờ liệt sĩ lại ấm hương khói. Câu chuyện về mẹ được kể lại cho thế hệ trẻ như một cách để nhắc nhớ về những năm tháng gian khổ mà cha ông đã trải qua.
Lời kết
Cuộc đời Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Sáu không có những lời tuyên bố lớn lao, nhưng lại là minh chứng cho sức mạnh bền bỉ của người mẹ Việt Nam trong thời hoa lửa. Sự hi sinh thầm lặng ấy đã góp phần làm nên ngày hòa bình hôm nay.



