Mẹ Việt Nam Anh hùng

Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng - Nguyễn Thị Thứ

Khi nhắc đến hình ảnh Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng, tôi luôn nghĩ đến một cái tên đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước và sự hy sinh: Nguyễn Thị Thứ – người mẹ có chín người con trai, một con rể và hai cháu ngoại đã ngã xuống trong hai cuộc kháng chiến của dân tộc.Mẹ Thứ sinh năm 1904 tại làng Thanh Quýt, xã Điện Thắng Trung, thị xã Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Mảnh đất miền Trung nắng gió ấy đã hun đúc nên một người mẹ kiên cường, lặng lẽ mà vĩ đại. Cuộc đời mẹ là chuỗi dài những lần tiễn con ra

Thái Nguyên31/03/2026Người mẹ có chín lần tiễn con ra trận (NNA 7 - K48 - trường)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi nhắc đến hình ảnh Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng, tôi luôn nghĩ đến một cái tên đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước và sự hy sinh:

Nguyễn Thị Thứ – người mẹ có chín người con trai, một con rể và hai cháu ngoại đã ngã xuống trong hai cuộc kháng chiến của dân tộc.Mẹ Thứ sinh năm 1904 tại làng Thanh Quýt, xã Điện Thắng Trung, thị xã Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Mảnh đất miền Trung nắng gió ấy đã hun đúc nên một người mẹ kiên cường, lặng lẽ mà vĩ đại. Cuộc đời mẹ là chuỗi dài những lần tiễn con ra đi – và cũng là những lần nhận tin dữ.

Trong những năm kháng chiến chống Pháp rồi chống Mỹ, quê hương mẹ là vùng đất lửa. Từng đoàn thanh niên nối nhau lên đường bảo vệ Tổ quốc. Mẹ Thứ cũng vậy. Chín người con trai của mẹ lần lượt khoác áo lính. Mỗi lần tiễn con, mẹ chỉ dặn một câu giản dị: “Đi đi con, giữ lấy nước.”

Có người hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Có người ngã xuống nơi chiến trường xa. Tin báo tử đến nhiều lần, nhưng mẹ vẫn đứng vững. Người ta kể rằng, mỗi lần nhận giấy báo, mẹ chỉ lặng lẽ thắp nén nhang, rồi lại tiếp tục công việc thường ngày. Nỗi đau ấy chắc hẳn không lời nào tả xiết – nỗi đau của một người mẹ mất gần như tất cả máu mủ ruột rà.

Nhưng điều khiến thế hệ hôm nay khâm phục không chỉ là sự mất mát, mà là tinh thần của mẹ. Mẹ không cho phép mình gục ngã, bởi mẹ tin rằng sự hy sinh của các con là vì độc lập, tự do của đất nước. Trong những năm tháng ác liệt của Chiến tranh Việt Nam, mẹ vẫn âm thầm nuôi giấu cán bộ cách mạng, tiếp tế lương thực cho bộ đội, góp phần vào cuộc đấu tranh chung của dân tộc.

Tôi tự hỏi: Điều gì đã giúp mẹ có thể mạnh mẽ đến vậy? Có lẽ đó là tình yêu nước hòa vào tình mẫu tử. Với mẹ, yêu con và yêu nước không tách rời. Mẹ hiểu rằng nếu đất nước không còn, thì mái nhà nhỏ bé của mình cũng không thể yên bình.

Hôm nay, tại Quảng Nam, Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng được xây dựng dựa trên nguyên mẫu mẹ Thứ – như một lời tri ân của Tổ quốc. Bức tượng đá sừng sững giữa trời, gương mặt hiền từ mà kiên nghị, như ôm trọn vào lòng bao thế hệ con dân đất Việt. Mỗi lần nhìn hình ảnh ấy, tôi cảm thấy lòng mình lặng đi.

Chúng tôi – những người trẻ sinh ra trong hòa bình – chưa từng nghe tiếng bom rơi, chưa từng phải tiễn người thân ra trận. Nhưng câu chuyện của mẹ Thứ nhắc nhở chúng tôi rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương.

Viết về mẹ Thứ không phải để khơi lại nỗi đau, mà để hiểu sâu hơn giá trị của độc lập. Không phải để ca ngợi sự hy sinh một cách xa vời, mà để tự hỏi mình đã sống xứng đáng hay chưa.

“Thời hoa lửa” đã lùi xa, nhưng hình ảnh mẹ Thứ vẫn còn đó – như một ngọn lửa âm thầm cháy mãi. Ngọn lửa của lòng yêu nước, của đức hy sinh và của niềm tin son sắt vào ngày mai.

Và tôi tin rằng, khi mỗi người trẻ biết trân trọng quá khứ, sống trách nhiệm trong hiện tại và nỗ lực vì tương lai, thì đó chính là cách chúng ta tiếp nối câu chuyện thiêng liêng mà những người mẹ như mẹ Thứ đã viết nên bằng cả cuộc đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn