Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng Nguyễn Thị Viết
Sưu tầm
NGƯỜI GIỮ "HỒN" CỦA NHỮNG CÂU HÒ CỔ Trong căn nhà nhỏ giữa mênh mông sông nước Đồng Tháp Mười, thuộc ấp Cả Gừa, xã Tuyên Bình Tây (Vĩnh Hưng, Long An), có một "pho sử sống" đang hiện hữu. Đó là Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Viết. Ở tuổi 119 – cái tuổi đại thượng thọ xưa nay hiếm, mẹ vẫn khiến người đối diện kinh ngạc bởi trí tuệ minh mẫn và một kho tàng ký ức vẹn nguyên về thời quá vãng. Ký ức của mẹ là những buổi chiều Thủ Thừa trù phú, là tiếng hò đối đáp rôm rả trên những cánh đồng vần công. Giọng hò của mẹ giờ đây không còn trong trẻo, nhưng cái tình tứ, lãng mạn của một thời "anh về để áo lại đây" vẫn còn nguyên vẹn. Những câu hát của mẹ quý giá đến mức các nhà nghiên cứu văn hóa dân gian phải thốt lên rằng đó là những di sản "chưa thấy trong sách vở". Mẹ chính là gạch nối giữa một quá khứ vang bóng và thực tại thanh bình hôm nay.NGƯỜI MẸ TẦN TẢO VÀ NGỌN ĐÈN TÍN HIỆU CÁCH MẠNG Cuộc đời mẹ Viết gắn liền với sông nước và những mùa lụt Tháp Mười ngập lút bờ kênh. Lấy chồng là một nghĩa binh của phong trào Cần Vương, mẹ theo về vùng Cả Rưng (Vĩnh Hưng) mưu sinh bằng nghề buôn cá và đan đệm bàng. Nhưng đằng sau hình ảnh người đàn bà thắt lưng buộc bụng nuôi con, mẹ còn là một chiến sĩ thầm lặng. Những đêm dài cặm cụi giã bàng bên ánh đèn dầu, mẹ dùng chính những chiếc lồng đèn ấy làm tín hiệu cho Việt Minh. Khi một cái, khi hai cái, mỗi vị trí đặt đèn là một "mật mã" báo tin quân Tây đang lùng sục hay bình yên. Sự mưu trí, gan dạ của mẹ đã chở che cho biết bao cán bộ cách mạng đi qua những năm tháng hiểm nguy ngay dưới tầm mắt của kẻ thù. NHỮNG NỖI ĐAU THẮT LÒNG CỦA NGƯỜI MẸ BẢY LẦN TIỄN CON ĐI Mẹ sinh mười người con, nhưng chiến tranh nghiệt ngã đã cướp đi của mẹ bảy người con trai ưu tú. Mỗi cái tên ra đi là một vết thương hằn sâu vào trái tim héo hắt của người mẹ: Năm 1953: Liệt sĩ Nguyễn Văn Liễn hy sinh khi mới 37 tuổi. Năm 1960: Liệt sĩ Nguyễn Văn Tao ngã xuống trên đường công tác. Năm 1962 - 1963: Liên tiếp hai người con là liệt sĩ Nguyễn Văn Kiến và Nguyễn Văn Trị ra đi. Năm 1968: Người con út Nguyễn Văn Dẫu hy sinh tại chiến trường Mỹ Tho. Năm 1973: Đỉnh điểm của nỗi đau là vào ngày 23/3, hai người con Nguyễn Văn Anh và Nguyễn Văn An cùng tử nạn trong một trận chống càn ngay trên mảnh đất quê hương. Bảy người con ngã xuống, trong đó có hai người cho đến nay vẫn chưa tìm thấy hài cốt. Có những đêm nằm võng, nước mắt mẹ cứ chảy ròng ròng bởi nỗi nhớ chồng, nhớ con khôn nguôi. Những hy sinh ấy thầm lặng như cây tràm, cây gáo ngoài rừng, nhưng sức sống của nó thì vĩnh cửu cùng sông núi. CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG VỀ NÀNG DÂU "HAI LẦN CƯỚI" Trong cuộc đời mẹ Viết, có một câu chuyện tình nghĩa đặc biệt về cô con dâu Phan Thị Thép. Vì thương hoàn cảnh Thép mồ côi và sớm mất chồng (liệt sĩ Trị), mẹ đã đứng ra tác hợp cho Thép với người con thứ chín là anh An để "các cháu không phải chịu khổ vì mất cha". Mẹ coi con dâu như con ruột, nuôi nấng các cháu nội trong sự đùm bọc yêu thương. Dù sau đó anh An cũng hy sinh, nhưng tấm lòng bao dung và sự sắp xếp vẹn tình của mẹ đã giúp gia đình vượt qua bão táp của chiến tranh, giữ vững nếp nhà và lòng trung trinh với cách mạng. CÂY ĐẠI THỤ GIỮA ĐỒNG HOANG Giờ đây, mẹ Viết sống giữa vòng tay của gần 500 con cháu, chắt, chút. Mẹ vẫn ngồi đó, tay ngoáy trầu, miệng nhắc tên từng đứa con đã hy sinh như thể các anh vừa mới đi ruộng chưa về. Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Viết không chỉ là niềm tự hào của tỉnh Long An mà còn là biểu tượng sống động nhất cho sức mạnh của người phụ nữ Việt Nam: cam chịu nhưng quật cường, hy sinh nhưng vẫn vẹn tròn tình nghĩa. Mẹ như đóa sen hồng của vùng Tháp Mười, dù qua bao mùa lụt, qua bao khói lửa vẫn tỏa hương thơm ngát của lòng nhân ái và khí tiết anh hùng.
Sưu tầm



