Mẹ Việt Nam Anh hùng

BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG: NGUYỄN THỊ XUYẾN  (1900 – 1984) - Xã Tân An Luông, huyện Vũng Liêm, tỉnh Vĩnh Long.

BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG: NGUYỄN THỊ XUYẾN  (1900 – 1984)

Vĩnh Long13/04/2026Tỉnh ủy Vĩnh Long (Xã Cái Nhum, tỉnh Vĩnh Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG: NGUYỄN THỊ XUYẾN (1900 – 1984)

Năm sinh – Năm mất: 1900 – 1984

Quê quán: Xã Tân An Luông, huyện Vũng Liêm, tỉnh Vĩnh Long.

Trú quán: Xã Trung Hiệp, huyện Vũng Liêm, tỉnh Vĩnh Long.

Mở đoạn: Nén hương trầm cho người mẹ xứ sở

Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc, có những đóa hoa không rực rỡ sắc màu nhưng lại tỏa ngát hương thơm của lòng quả cảm và sự hy sinh thầm lặng. Đó là những người Mẹ Việt Nam Anh hùng – những người đã hiến dâng những gì quý giá nhất của đời mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Mẹ Nguyễn Thị Xuyến là một đóa "hoa lửa" như thế, một biểu tượng cao đẹp của người phụ nữ Nam Bộ kiên cường trên mảnh đất Vũng Liêm giàu truyền thống cách mạng.

Những đóa hoa lửa giữa thời chiến

Cuộc đời Mẹ Xuyến là một bản hùng ca buồn nhưng đầy kiêu hãnh. Kết duyên cùng ông Lê Văn Trữ tại xã Trung Hiệp, mẹ đã tần tảo nuôi dạy 06 người con khôn lớn. Khi đất nước chìm trong khói lửa của hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, mẹ không giữ riêng các con cho mình, mà chính mẹ là người đã động viên, tiễn đưa các con lên đường theo tiếng gọi của non sông.

Nỗi đau cứ thế chồng chất lên đôi vai gầy của mẹ khi lần lượt ba người con thân yêu đã hóa thân vào lòng đất mẹ:

Liệt sĩ Lê Văn Trứ (sinh năm 1928): Người du kích xã Trung Hiệp kiên trung, anh đã ngã xuống năm 1966 khi đang trên đường làm nhiệm vụ bởi pháo kích của kẻ thù.

Liệt sĩ Lê Văn Mi (sinh năm 1932): Người Bí thư xã Quới Thiện đầy nhiệt huyết, anh hy sinh năm 1967 trong một trận phục kích của địch khi đang đi công tác.

Liệt sĩ Lê Văn Sinh (sinh năm 1940): Người em út, cũng là chiến sĩ du kích dũng cảm, anh ngã xuống chỉ cùng năm với người anh trai Lê Văn Mi (1967) sau một trận phục kích tại chính quê nhà.

Ba lần nhận tin dữ, là ba lần trái tim mẹ như thắt lại, nhưng mẹ vẫn vững vàng như cây đước giữa rừng, trở thành hậu phương vững chắc cho cuộc kháng chiến trường kỳ. Những người con của mẹ đã sống và hy sinh như những tia lửa điện, thắp sáng con đường tự do cho dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn