Bài viết

Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, nhân chứng thời kháng chiến chống Pháp

Bài viết kể lại hành trình tham gia cách mạng của bà Nguyễn Thị Mai, một bà nông dân quê huyện Đức Thọ, Hà Tây nay là Hà Nội, từ năm 1946 khi chỉ 14 tuổi. Bà chia sẻ những ngày đêm khắc nghiệt trong kháng chiến: trốn thoát quân xâm lược, mang yếm, thuốc men cho chiến sĩ, làm công tác hậu cần che giấu cán bộ cách mạng, và kỷ niệm khoảnh khắc người anh trai của bà bị quân Pháp bắn chết tại làng mình. Bà cũng kể về thời gian sau chiến tranh, khi bà tiếp tục làm công tác phụ trợ cho lực lượng vũ trang và dạy cho thế hệ trẻ về những ngày tháng kháng chiến.

Tuyên Quang13/08/2026Liên chi Đoàn khoa Cơ khí (Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp - ĐHTN )2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà nông dân kháng chiến: Ngày đêm trốn thoát và gieo mầm hy vọng

Ngày hôm nay, khi tôi ngồi đối diện với bà Nguyễn Thị Mai tại quê làng huyện Đức Thọ, tay bà đã nếp nhăn nhiều nếp, nhưng đôi mắt vẫn sáng rõ như sao, kể lại những ngày tháng kháng chiến như đang thấy trước mắt. Bà sinh năm 1946, chỉ 14 tuổi khi quân Pháp xâm lược Việt Nam, và ngay lập tức tham gia vào đội ngũ công tác hậu cần của kháng chiến.

"Tôi nhớ rõ ràng ngày 19 tháng 12 năm 1946, tiếng súng nổ vang khắp thành phố Hà Nội. Cha tôi nói: 'Bây giờ đất nước đang có nguy cơ, chúng ta phải đứng ra bảo vệ Tổ quốc'. Tôi chạy đến chi bộ Đoàn địa phương và đăng ký tham gia công tác hậu cần", bà chia sẻ.

Trong suốt 9 năm kháng chiến, bà làm công việc mang yếm, thuốc men và thực phẩm cho các chiến sĩ ẩn mình trong rừng núi. Mỗi lần đi, bà phải trốn qua các trạm kiểm soát của quân xâm lược, đôi khi phải ngủ trong mương lầy, trốn qua đêm để không bị phát hiện. Bà kể về một lần gần bị bắt:

"Tôi mang một bao yếm đi cho đội ẩn mình ở rừng Đức Thọ. Đi qua trạm kiểm soát, quân Pháp hỏi tôi mang gì, tôi nói là rau xanh. Nhưng bao yếm bị rách một góc, họ thấy vải trắng. Tôi chạy ngay vào rừng, chúng bắn theo tôi, nhưng may tôi chạy nhanh mà thoát chết".

Khoảnh khắc đau lòng nhất trong cuộc đời bà là ngày anh trai của bà, Nguyễn Văn Tùng, 17 tuổi, bị quân Pháp bắn chết tại làng mình. Anh trai là thành viên của đội thanh niên xung phong, đang đi truyền bá lá thư kháng chiến khi bị phát hiện.

"Tôi thấy anh nằm trên sàn nhà, vết máu chảy ra suốt. Tôi ôm anh khóc, nhưng anh không thể nói lời nào nữa. Đó là ngày tôi hiểu rằng, kháng chiến không chỉ là bảo vệ đất nước mà còn là trả thù cho những người anh hùng đã hy sinh", bà nói với giọng run rẩy.

Sau khi chiến tranh kết thúc, bà tiếp tục làm công tác phụ trợ cho lực lượng vũ trang và dạy cho các em học sinh về những ngày tháng kháng chiến. Năm 1985, bà được vinh danh là Bà mẹ Việt Nam Anh hùng vì những đóng góp của mình trong kháng chiến.

"Tôi không hề nghĩ mình làm điều gì đặc biệt. Tôi chỉ làm những gì có thể để giúp đất nước được tự do. Bây giờ tôi đã cao tuổi, nhưng tôi vẫn cứ kể cho các em nghe về những ngày tháng kháng chiến, để các em không quên lịch sử, để các em yêu nước hơn", bà nói.



Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn