Bà mẹ Việt Nam anh hùng Phạm Thị Liên: Một đời kiên trung với Đảng
Bà mẹ Việt Nam anh hùng Phạm Thị Liên: Một đời kiên trung với Đảng
Nắng chiều tháng Bảy dịu nhẹ và thanh bình trải dài trên con đường dẫn về ấp Lý Ấn, xã Hưng Mỹ. Chúng tôi tìm về thăm Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Phạm Thị Liên giữa những ngày cả nước đang hướng về dịp kỷ niệm tri ân các anh hùng liệt sĩ.
Bước qua khoảng sân nhỏ tràn ngập bóng mát cây xanh, điều đầu tiên chạm vào mắt chúng tôi, gieo vào lòng người khách phương xa sự xúc động đến nghẹn ngào, là ba tấm bằng Bà mẹ Việt Nam Anh hùng được treo trang trọng, ngay ngắn nơi gian thờ chính. Ba tấm bằng ấy ghi danh ba người mẹ trong cùng một mái nhà: Mẹ ruột của mẹ Liên, mẹ chồng của mẹ Liên và chính mẹ-Phạm Thị Liên. Trong căn nhà ngạt ngào hương trầm ấm áp, hình ảnh ba tấm bằng đứng cạnh nhau như một biểu tượng thiêng liêng về truyền thống cách mạng kiên cường của gia đình, một bằng chứng sống động cho sự hy sinh vô bờ bến của những người phụ nữ Việt Nam qua các cuộc chiến đấu trường kỳ giành độc lập, tự do cho dân tộc.
Bước sang tuổi 94, mẹ Liên hôm nay tuy mái tóc đã bạc trắng như cước, những nếp nhăn thời gian hằn sâu trên gương mặt hiền từ nhưng đôi mắt vẫn ngời sáng và trí tuệ vẫn còn minh mẫn. Ngồi bên chén trà ấm, giọng mẹ trầm ấm, thủ thỉ kể cho con cháu nghe về những năm tháng ác liệt của chiến tranh. Qua lời kể chân chất, tràn đầy xúc cảm của mẹ, ký ức một thời mưa bom lửa đạn hiện về, ngỡ như mới vừa diễn ra chiều hôm qua. Năm tháng ấy, xã Hưng Mỹ là vùng căn cứ cách mạng quan trọng, bom đạn kẻ thù cày xới, bắn phá mỗi ngày. Trong gian khó và hiểm nguy rình rập, mẹ Liên vừa gánh vác trọn vẹn việc gia đình, tảo tần nuôi dạy các con, vừa hăng hái tham gia nuôi giấu cán bộ, làm hậu phương vững chắc cho tuyến đầu. Thế nhưng, cuộc đời mẹ phải trải qua những thử thách xé lòng mà không phải ai cũng có đủ sức vượt qua.
Năm 1971, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước đang ở giai đoạn gay go và quyết liệt nhất, tin báo tử gửi về: Con trai của mẹ - chiến sĩ Huỳnh Văn Việt đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Ngày nhận tin con ngã xuống, đất trời dưới chân mẹ như sụp đổ hoàn toàn. Khúc ruột đẻ ra, bao nhiêu đêm thức trắng chăm bồng, ngóng chờ từng ngày con trở về, giờ chỉ còn lại tấm giấy báo tử lặng lẽ. Mẹ khóc đến cạn nước mắt, từng đêm nghẹn ngào nhìn ra khoảng không tăm tối ngoài sân, tay ghì chặt chiếc áo cũ của con vào lòng để tìm chút hơi ấm thân thương còn sót lại.
Nỗi đau xé gan xé ruột ấy tưởng chừng không có gì trên đời có thể đong đếm nổi. Thế nhưng, nỗi đau gặm nhấm khúc ruột chưa kịp nguôi ngoai thì chỉ một năm sau, năm 1972, đòn giáng nặng nề khác lại ập xuống cuộc đời mẹ: Chồng mẹ - chiến sĩ Huỳnh Văn Nhậm cũng đã trút hơi thở cuối cùng, ngã xuống ngay trên chiến trường ác liệt. Hay tin chồng hy sinh, mẹ như chết lặng giữa căn nhà vắng. Hai năm liên tiếp chịu hai tang thương lớn nhất đời người, mất đi hai người đàn ông là trụ cột, là tình yêu và là niềm hy vọng lớn nhất của cuộc đời, đôi vai nhỏ bé của mẹ dường như không còn sức để gánh vác. Có những đêm dài thanh vắng, giọt nước mắt người mẹ, người vợ lại lặng lẽ rơi trong bóng tối. Mẹ thắt lòng nhớ về những lời dặn dò dịu dàng của chồng trước ngày ra trận, nhớ nụ cười rạng rỡ, tràn đầy sức sống của đứa con trai ngày chia ly. Nhưng rồi, trong chính khoảnh khắc tột cùng của sự mất mát ấy, bản lĩnh của người phụ nữ miền Nam kiên cường đã nâng mẹ đứng dậy. Mẹ hiểu rằng, nếu mình gục ngã, các con nhỏ biết dựa vào ai, và con đường cách mạng mà chồng con mẹ đã ngã xuống bảo vệ sẽ ai tiếp bước? Mẹ nén đau thương vào sâu trong lòng, biến giọt nước mắt mất mát thành ý chí chiến đấu, lấy tình yêu Tổ quốc làm điểm tựa để tiếp tục sống, tiếp tục cống hiến và nuôi dạy con cháu trưởng thành.



