Bà mẹ Việt Nam anh hùng Phạm Thị Sự
Phạm Thị Sự sinh năm 1933, quê ở thôn Giai Lệ, xã Lệ Xá, huyện Tiên Lữ, tỉnh Hưng Yên tuy bà 92 tuổi nhưng vẫn rất minh mẫn. Bà có mẹ chồng của bà là Nguyễn Thị Nước, cha chồng của bà (ông Vũ Văn Ước) từng tham gia dân quân, hy sinh ngày 20‑6‑1954 trong một trận càn của Pháp tại bốt Phượng Lâu (theo lời bà kể). Chồng bà là Vũ Văn Phức, từng dạy học sau hòa bình, sau đó nhập ngũ. Ngày 22-12-1986, Hội đồng Nhà nước tặng Huân chương Độc lập hạng Nhất cho mẹ Nguyễn Thị Nước. Cùng có chồng và một c
Sinh ra và lớn lên tại thôn Giai Lệ, xã Lệ Xá, huyện Tiên Lữ, tỉnh Hưng Yên, nơi những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài, con kênh nhỏ uốn quanh làng và tiếng chim hót vang giữa buổi sáng sớm, những ngày thơ ấu gắn với ruộng đồng, với ánh mắt thương yêu của cha mẹ và những bài học về đức hiếu thảo, về tình làng nghĩa xóm, về nếp sống của người dân đồng bằng Bắc Bộ. Tôi là Phạm Thị Sự mười hai tuổi, tôi về làm dâu nhà cụ Vũ Văn Ước và cụ Nguyễn Thị Nước, lấy ông Vũ Văn Phức. Ông là một người hiền lành, chữ viết đẹp, luôn nghiêm túc với học trò và trách nhiệm với gia đình. Là con dâu cả, tôi được bố mẹ chồng yêu thương và dạy dỗ tận tình, từ những công việc đồng áng đến cách giữ gìn nếp nhà. Thế nhưng, tuổi trẻ của tôi nhanh chóng bị cơn bão chiến tranh cuốn đi. Bố chồng tôi tham gia dân quân du kích và hy sinh ngày 20-6-1954 trong trận đánh bốt Phượng Lâu, huyện Kim Động, tỉnh Hưng Yên. Nghe tin, lòng tôi như chết lặng, nhưng tôi hiểu ông ra đi vì sự bình yên cho quê hương, và tôi phải đứng vững để lo cho mẹ chồng, cho con và giữ gìn mái nhà. Chồng tôi, ông Vũ Văn Phức, sau hòa bình 1954 dạy học ở Hiến Nam rồi Tây Hồ (nay là xã Lệ Xá). Năm 1968, ông nhập ngũ trong đợt tổng động viên, trước khi đi còn nắm tay tôi, dặn vợ con phải vững vàng. Tôi nhìn theo bóng ông khuất dần ngoài con ngõ đất đỏ, biết rằng phía trước là những ngày khốc liệt. Không lâu sau, con trai cả của tôi, Vũ Đức Dược, nhập ngũ ngày 25-12-1970, mang trong mình tinh thần của cha và niềm tự hào quê hương. Tôi ôm con, giấu nỗi lo trong lòng, chỉ dặn chúng giữ gìn sức khỏe và đồng đội nâng đỡ nhau. Những năm tháng ấy, tôi sống trong nỗi chờ đợi và hy vọng, nghe ngóng từng tin tức từ chiến trường, biết rằng bất cứ tin gì cũng có thể làm tan nát trái tim người mẹ.
Tháng 4-1975, khi cả nước mừng chiến thắng, tôi nhận giấy báo tử con trai, biết rằng Vũ Đức Dược đã hy sinh ngày 27-9-1972 tại cao điểm 310, Quảng Nam, trong một trận đánh ác liệt. Nỗi đau như tràn ngập căn nhà nhỏ, nhưng tôi phải giữ bình tĩnh để chăm lo cho các con còn lại và mẹ già. Ba năm sau, cuối năm 1976, giấy báo tử của chồng tôi đến, báo rằng ông Vũ Văn Phức đã hy sinh ngày 3-2-1970 tại Tây Ninh. Tôi ôm nỗi mất mát vô tận, nhưng vẫn đứng vững, tiếp tục làm chỗ dựa cho gia đình. Năm 2009, theo hướng dẫn của đồng đội, tôi tìm được mộ chồng tại Gò Mã, cầu Thúc Múc, ấp Long Hưng, xã Long Thuận, huyện Bến Cầu, tỉnh Tây Ninh, đưa hài cốt về quê và an táng tại Nghĩa trang Liệt sĩ xã Trung Dũng. Cả gia đình tôi ,bố chồng, chồng và con trai đã ngã xuống cho Tổ quốc, và Nhà nước trao tặng bằng khen, Huân chương Độc lập hạng Nhất và phong tặng tôi danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng. Nhưng với tôi, phần thưởng lớn nhất không phải là tấm bằng hay danh hiệu, mà là bình yên hôm nay của quê hương Giai Lệ, xã Lệ Xá, nơi vẫn vang tiếng cười của con trẻ, tiếng gió qua ruộng lúa và bóng dáng cha chồng, chồng, con trai như vẫn còn hiện diện đâu đó. Tôi sống tiếp cuộc đời này bằng ký ức, bằng tình yêu với gia đình và quê hương, giữ gìn câu chuyện về những người đã hy sinh, để thế hệ sau hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu và sự kiên cường của những người mẹ Việt Nam anh hùng như tôi.



