Mẹ Việt Nam Anh hùng

Bà mẹ Việt Nam anh hùng Phan Thị Tám

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

mẹ Phan Thị Tám - ở ấp 6, xã Tân Nhựt, huyện Bình Chánh - vẫn để con trai là Phan Văn Giản tham gia bảo vệ biên giới Tây Nam của Tổ quốc. Điều mẹ Tám không ngờ là chỉ gần 1 năm sau, mẹ nhận được tin báo con mình đã mất trong trận dội bom của quân Pol Pot - Ieng Sary (anh đi tháng 11/1976 thì tháng 9/1977 hy sinh).Không tin được sự thật này, mẹ Tám gom góp mấy đồng bạc đi xe đò tới tỉnh Tây Ninh tìm con. Không có địa chỉ đơn vị, thiếu tin tức về con, tình hình biên giới Tây Nam bấy giờ lại đang căng thẳng nên chuyến đi tìm con của mẹ không thành. Có những ngày, mẹ đi không nổi nhưng vẫn cố sức. Có người biết chuyện, khuyên mẹ quay về, chờ tin chính thức từ đơn vị nhưng mẹ nói: “Chết thì phải thấy xác”. Hơn nửa tháng tìm kiếm, hỏi thăm, mẹ mới biết chắc rằng anh Giản đã hy sinh ở chiến trường Kà Tum, Xa Mát của tỉnh Tây Ninh, giáp biên giới Campuchia.

Mẹ Phan Thị Tám năm nay 90 tuổi, có 2 người con, trong đó có liệt sĩ Phan Văn Giản (sinh năm 1955). Trước đó, chồng mẹ Tám tham gia kháng chiến chống Mỹ từ năm 1964 và hy sinh năm 1970 tại Láng Chà, xã Tân Nhựt, huyện Bình Chánh.

Ngồi trên ghế đá bên hiên nhà, nhắc chuyện ngày xưa, mẹ Tám rưng rưng: “Hồi đó giặc giã, nhà nhà trong xóm đều có người theo cách mạng, chồng tôi cũng vậy. Ông đi, mình ở nhà lo thắc thỏm. Ở khu Láng Le - Bàu Cò này, ngày ngày, máy bay quần, bắn te tua. Thấy sợ, nhưng mình đâu có cản chồng con. Các dì, các cô trong xóm cũng giống mình, ở nhà nuôi con để chồng tham gia kháng chiến. Nhiều dì, chị còn che giấu cán bộ, tiếp tế cho cách mạng. Nhưng đó là thời chiến, ổng đi chiến đấu rồi mất. Tôi đau là khi hòa bình rồi, con mình lại phải cầm súng, lại hy sinh”.

Giọng mẹ Tám nghèn nghẹn: “Nhớ nó, tôi khóc hoài. Lúc hay tin con hy sinh, tôi chỉ lết chứ không đi nổi”. Như muốn ngắt nỗi buồn, mẹ Tám đứng dậy, đi chầm chậm ra phía cánh đồng lúa, ngó về phía dòng xe đang chạy tấp nập trên đường dẫn vào cao tốc băng ngang nhà. Mẹ nói như tự an ủi: “Cuộc sống đã an vui, anh em ai nấy đều nhớ tới mình, lui tới thăm hỏi. Mà vui nghen, tết, lễ 8/3, 20/10 gì, tụi nhỏ ở xã cũng vô thăm mẹ. Xưa có biết ngày phụ nữ là gì, giờ cũng phải biết đó con. 8/3 là ngày tụi nhỏ ở xã ghé thăm. Thương vậy đó, gác nỗi buồn mà vui sống thôi con”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn