BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG THẠCH THỊ HƯM – TẤM GƯƠNG SÁNG CỦA LÒNG YÊU NƯỚC VÀ SỰ HY SINH CAO CẢ
Sinh năm 1916 trong một gia đình nông dân dân tộc Khmer tại xã Châu Điền, huyện Cầu Kè, tỉnh Trà Vinh, Mẹ Thạch Thị Hưm là người phụ nữ mộc mạc, hiền lành nhưng mang trong mình tình yêu quê hương đất nước sâu sắc. Cuộc đời của Mẹ gắn liền với bao biến động của dân tộc, với những năm tháng chiến tranh khốc liệt, nơi mà mỗi người dân Việt Nam đều góp phần bằng máu, nước mắt và lòng kiên trung của mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Mẹ kết hôn cùng ông Thạch Sết (sinh năm 1914), người cùng quê, và sinh được chín người con — năm trai, bốn gái. Cuộc sống tuy nghèo khó, lam lũ, nhưng trong mái nhà ấy luôn rực cháy ngọn lửa yêu nước và lòng căm thù giặc. Mẹ luôn dạy các con phải biết thương dân, yêu nước, sẵn sàng đứng lên bảo vệ quê hương. Lời dạy giản dị ấy đã trở thành kim chỉ nam cho hành trình cách mạng của những người con trong gia đình Mẹ.
Trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước, hai người con trai của Mẹ đã anh dũng hy sinh vì nền độc lập của dân tộc.
Liệt sĩ Thạch Siên, sinh năm 1945, tham gia cách mạng từ năm 1960, là chiến sĩ du kích xã Châu Điền. Vào ngày 5/3/1967, đồng chí đã anh dũng hy sinh trong một trận đánh lớn khi cùng đồng đội tấn công địch tại ấp Châu Hưng, xã Châu Điền, huyện Cầu Kè.
Liệt sĩ Thạch Xâm, sinh năm 1948, cũng sớm theo con đường cách mạng từ năm 1963. Là chiến sĩ du kích kiên cường, anh đã ngã xuống ngày 4/9/1966 trong trận đánh đồn ấp Ô Tưng, xã Châu Điền.
Hai người con, hai người chiến sĩ, đã vĩnh viễn nằm lại trong lòng đất mẹ, để lại trong tim Mẹ Hưm nỗi đau tột cùng của người mẹ mất con. Nhưng vượt lên trên nỗi đau riêng, Mẹ vẫn kiên cường, động viên con cháu và nhân dân trong xã tiếp tục đấu tranh, tin tưởng vào ngày toàn thắng của dân tộc. Hình ảnh Mẹ lặng lẽ thắp nhang trên bàn thờ hai liệt sĩ giữa những ngày bom đạn, vẫn kiên định một niềm tin – là biểu tượng cao quý của tình mẫu tử và lòng yêu nước bất diệt.



