Bà mẹ Việt Nam Anh hùng tiêu biểu tại vùng căn cứ cách mạng An Giang
Có những dòng sông chảy qua đất đai để bồi đắp phù sa. Có những dòng sông chảy qua lòng người để bồi đắp đạo lý. Ở An Giang, bên dòng sông Hậu hiền hòa, người ta vẫn nhắc về một người mẹ như thế. Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thi, hay thân thương gọi là má Thi. Cuộc đời của má không ồn ào, không vang dội chiến công, nhưng lại sâu thẳm như chính dòng nước lặng lẽ kia — càng nhìn càng thấy bao dung, càng nghĩ càng thấm thía.
MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ THI
(Câu chuyện kể về Mẹ Nguyễn Thị Thi - một trong những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng tiêu biểu tại vùng căn cứ cách mạng An Giang)
Có những dòng sông chảy qua đất đai để bồi đắp phù sa.
Có những dòng sông chảy qua lòng người để bồi đắp đạo lý. Ở An Giang, bên dòng sông Hậu hiền hòa, người ta vẫn nhắc về một người mẹ như thế. Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thi, hay thân thương gọi là má Thi. Cuộc đời của má không ồn ào, không vang dội chiến công, nhưng lại sâu thẳm như chính dòng nước lặng lẽ kia — càng nhìn càng thấy bao dung, càng nghĩ càng thấm thía.
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, vùng đất An Giang - nơi có dòng sông Hậu hiền hòa - đã chứng kiến biết bao xương máu của những người con ưu tú nằm xuống. Trong số đó, hình ảnh Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thi (thường gọi là má Thi) hiện lên như một biểu tượng của lòng kiên trung, bất khuất và tình yêu thương bao la đối với cách mạng.
Má Thi không cầm súng ra chiến trường, nhưng má lại là một chiến sĩ kiên cường nơi hậu phương. Nhà má nằm ngay bên bờ kênh, nơi thường xuyên bị địch càn quét, bao vây. Thế nhưng, căn nhà nhỏ bé ấy lại là "trạm giao liên" an toàn nhất, là nơi che giấu, nuôi giấu biết bao cán bộ, chiến sĩ cách mạng.
Tôi nhớ mãi lời kể của một cựu chiến binh từng được má che chở: "Má Thi không chỉ cho ăn, cho mặc, mà má còn cho chúng tôi niềm tin. Má bảo, có má ở đây, kẻ thù không thể bắt được ai. Nhà má là nhà của Đảng".
Có những đêm tối trời, địch đi tuần dày đặc, má vẫn bình tĩnh hướng dẫn cán bộ đi lối tắt qua vườn chuối, lội xuống kênh để thoát khỏi vòng vây. Chính má đã dùng chiếc xuồng ba lá, che đậy kỹ lưỡng để đưa các cán bộ vượt sông, mang theo những tài liệu quan trọng. Khi bị địch nghi ngờ và tra khảo, má vẫn giữ vững nụ cười hiền hậu, kiên quyết nói: "Tôi chỉ là người làm vườn, biết gì chuyện đánh nhau đâu!".
Nỗi đau lớn nhất của má là những đứa con thân yêu lần lượt ra đi vì độc lập dân tộc. Chồng má, rồi đến các con trai của má, lần lượt ngã xuống trên chiến trường. Mỗi lần nhận tin dữ, má không gào thét, nước mắt má chỉ lăn dài trong đêm. Má nuốt đau thương vào lòng, tiếp tục gánh nặng nuôi giấu cán bộ, coi họ như những đứa con ruột thịt của mình.
Khi chiến tranh lùi xa, đất nước bước vào thời bình, má Thi trở lại với cuộc sống giản dị bên bờ sông. Không ồn ào, không kể công, má sống như một người nông dân bình thường.
Ngày má được phong tặng danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng, nhiều người xúc động, tự hào. Nhưng má chỉ nhẹ nhàng nói:
“Mẹ không cần vinh quang… mẹ chỉ cần đất nước hòa bình, không còn cảnh con chết vì nước.”
Một câu nói - nhưng chứa đựng cả một đời người.
Một ước mong - nhưng là ước mong của hàng triệu người mẹ Việt Nam.
Câu chuyện về má Thi là bài học sâu sắc về đạo lý "uống nước nhớ nguồn". Sự hy sinh thầm lặng của má và hàng ngàn người mẹ tại An Giang là tài sản tinh thần vô giá, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về trách nhiệm giữ gìn và xây dựng quê hương.



