BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG: Trần Thị Út

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Nhắc đến mẹ Trần Thị Út, nhiều người dân Phường Phú Tân vẫn nhớ hình ảnh một người phụ nữ nhỏ con, ít nói, quanh năm gắn với vườn rau và căn nhà lá bên con kênh nhỏ. Trong dáng vẻ bình dị ấy là cả một cuộc đời nhiều mất mát, hi sinh mà không phải ai cũng thấu hiểu hết.
Cuộc sống bình dị trước những năm chiến tranh
Mẹ Trần Thị Út sinh năm 1922 trong một gia đình làm ruộng lâu đời ở Phú Tân. Tuổi trẻ của mẹ trôi qua trong nhịp sống quen thuộc của làng quê miền Tây: sáng ra đồng, trưa nghỉ dưới bóng dừa, chiều về lo cơm nước cho gia đình. Lập gia đình sớm, sinh con, mẹ từng nghĩ cuộc đời mình sẽ chỉ quanh quẩn bên ruộng vườn, chồng con như bao người phụ nữ khác.
Nhưng rồi chiến tranh đến, làng quê không còn yên bình. Những con đường đất in dấu chân bộ đội, những đêm tối vang tiếng súng xa. Cuộc sống của người dân Phú Tân bước sang một giai đoạn đầy thử thách.
Người mẹ âm thầm tham gia cách mạng
Khi phong trào cách mạng phát triển ở địa phương, mẹ Út bắt đầu tham gia bằng những việc rất đỗi quen thuộc: nấu cơm, giặt đồ, tiếp tế lương thực cho cán bộ. Nhà mẹ nằm gần tuyến kênh nhỏ, thuận tiện cho việc đi lại, nên dần trở thành điểm dừng chân an toàn cho lực lượng cách mạng.
Mẹ không tham gia những công việc lớn, nhưng lại là người giữ cho dòng sinh hoạt của cách mạng được duy trì. Những nồi cơm nóng, những gói lương khô, những đêm thức trắng lo canh gác – tất cả đều được mẹ làm trong lặng lẽ.
Có những lúc địch lục soát gắt gao, mẹ vẫn bình tĩnh ứng xử, che chở cho cán bộ bằng sự khéo léo của một người phụ nữ từng trải. Với mẹ, giúp được cách mạng cũng là giúp cho tương lai của con mình sau này.
Những người con lớn lên trong khói lửa
Mẹ Út có ba người con. Lớn lên trong thời chiến, các con sớm chứng kiến cảnh quê hương bị bom đạn tàn phá. Khi đủ tuổi, hai người con trai của mẹ lần lượt tham gia lực lượng vũ trang địa phương.
Ngày con đi, mẹ không chuẩn bị gì nhiều ngoài vài bộ quần áo cũ. Mẹ dặn con:
“Đi thì ráng giữ mình, nhưng việc nước là trên hết.”
Năm 1969, người con trai đầu của mẹ hy sinh trong một trận càn lớn. Tin báo về khiến mẹ lặng người. Đêm đó, mẹ không ngủ, chỉ ngồi bên bàn thờ, thắp nhang cho con. Sáng hôm sau, mẹ vẫn ra vườn, vẫn làm việc như thường ngày.
Vài năm sau, người con trai thứ hai cũng ngã xuống khi đang làm nhiệm vụ. Hai lần tiễn con mà không có ngày trở lại, nỗi đau như xé lòng, nhưng mẹ Út vẫn cố gắng đứng vững. Mẹ hiểu rằng, nếu mình gục ngã thì những hi sinh của con sẽ trở nên dang dở.
Ngày đất nước yên bình
Ngày đất nước thống nhất, Phú Tân dần hồi sinh sau chiến tranh. Mẹ Út lúc này đã lớn tuổi, sức khỏe yếu dần. Mẹ sống cùng con cháu trong căn nhà cũ, vẫn giữ nếp sống giản dị, tiết kiệm.
Khi được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, mẹ chỉ cười hiền. Với mẹ, danh hiệu ấy là sự ghi nhận cho những người con đã hy sinh, chứ không phải là điều để mẹ tự hào cho riêng mình.
Những năm cuối đời, mẹ thường kể cho cháu chắt nghe chuyện xưa, không để than thở, mà chỉ mong con cháu biết trân trọng cuộc sống hòa bình.
Câu chuyện còn lại với thời gian
Ngày mẹ Trần Thị Út qua đời, bà con lối xóm đến tiễn đưa rất đông. Mọi người nhắc lại hình ảnh một người mẹ hiền lành, chịu thương chịu khó, đã hi sinh cả tuổi trẻ và hạnh phúc riêng cho quê hương, đất nước.
Hôm nay, câu chuyện về mẹ được kể lại như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng: chiến tranh đã lùi xa, nhưng những hi sinh thầm lặng của các bà mẹ Việt Nam Anh hùng vẫn còn đó, lặng lẽ nuôi dưỡng truyền thống cho các thế hệ mai sau.



